Trong 3 năm ly thân, ngày nào chồng cũng ghi chép mấy giờ tôi về nhà

1 hour ago 3
Quảng Cáo

0943778078

Giữa chúng tôi không còn sự tin tưởng, chỉ còn những phép đo, nghi ngờ và khoảng cách ngày càng lớn.

Mọi quan điểm đúng sai không nằm trong ánh mắt hay suy nghĩ của người khác. Chúng chỉ đúng với người đang sống cuộc đời của chính mình. Tôi chính là tác giả của bài viết 9 năm trước: "Mười năm qua tôi thấy mình tội nghiệp khi cố tìm sự chung thủy từ chồng". Nhiều người nhìn vào cuộc sống của tôi và nghĩ rằng tôi may mắn. Mối tình đầu đến năm tôi 15 tuổi, kéo dài suốt 6 năm tuổi trẻ. Mối tình thứ hai cũng thêm 6-7 năm yêu nhau rồi bước vào hôn nhân, đến nay đã hơn hai thập niên. Một chặng đường đủ dài để xây dựng một mái ấm mà nhiều người vẫn gọi là "gia đình hạnh phúc".

Tôi đã đi qua đủ những cung bậc của cuộc sống: yêu thương, hy sinh, trưởng thành, thành công, cả những khoảng lặng và những giông bão. Nếu được quay lại thời điểm ấy, tôi vẫn sẽ chọn con đường cũ. Không phải vì nó hoàn hảo, mà vì ở thời điểm đó, tôi đâu thể biết ngày mai sẽ ra sao. Mỗi quyết định đều là lựa chọn tốt nhất của mình trong hoàn cảnh lúc bấy giờ.

Nhưng nếu hỏi tôi hôm nay muốn điều gì? Tôi muốn được sống một cuộc đời tự do. Tự do không phải là buông bỏ trách nhiệm. Tự do là được làm chính mình, được nghe bản nhạc mình thích, nghe một bài chia sẻ đúng với tâm trạng, được mặc chiếc quần short và áo thun để tập thể dục, được lái xe đi đến nơi mình muốn, được tham gia những câu lạc bộ thể thao trong doanh nghiệp, được bước ra ngoài với một tâm hồn nhẹ nhõm mà không phải lo mình đang làm điều gì sai. Đáng tiếc, những điều bình thường ấy lại trở thành mâu thuẫn trong hôn nhân của tôi.

Minh họa AI

Minh họa AI

Với chồng, một người phụ nữ mặc đồ thể thao, lái xe, tham gia các hoạt động xã hội... là dấu hiệu của việc "trước sau gì cũng bỏ chồng". Còn với tôi, đó đơn giản chỉ là một con người đang tận hưởng cuộc sống một cách lành mạnh. Không ai đúng hơn ai. Chỉ là chúng tôi không còn cùng tần số, không còn cùng hệ giá trị để nhìn về một hướng. Điều khiến tôi trăn trở không phải là vật chất. Tôi có công việc ổn định, có sự nghiệp, có khả năng tài chính và nhiều năm là người gánh phần lớn trách nhiệm kinh tế của gia đình. Trong khi chi phí sinh hoạt và tích lũy cho gia đình bốn người chủ yếu do tôi đảm đương, phần đóng góp của chồng chỉ khoảng 20% mỗi tháng. Thế nhưng, điều tôi thiếu lại là sự tôn trọng đối với con người thật của mình.

Suốt gần ba năm ly thân, anh ấy vẫn cẩn thận ghi chép từng ngày tôi về nhà lúc mấy giờ. Có lẽ điều đó nói lên rằng giữa chúng tôi không còn sự tin tưởng, mà chỉ còn những phép đo, những nghi ngờ và những khoảng cách ngày càng lớn. Trong nhà, khi đang rửa chén làm bếp, tôi vừa làm vừa hát, anh ấy thì thầm bên tai tôi rằng: "Mày hát nghêu ngao hay đang chọc tức tao". Anh cho rằng việc tôi nghe các podcast chia sẻ về cuộc sống là đáng phê phán vì người có cuộc sống không ra gì mới phải nghe thánh hiền. Giờ đến lúc tôi nghĩ tới việc chính thức ly hôn. Bởi tôi loáng thoáng nhận ra rằng người bạn đời của mình chính là kẻ ái kỷ.

Tôi không xem đó là thất bại. Có những cuộc hôn nhân kết thúc không phải vì hết yêu mà vì không còn đủ không gian để cả hai được sống là chính mình. Cố gắng giữ một hình thức trọn vẹn trong khi một người phải sống như cái bóng vật vờ mới thật sự là điều đáng tiếc. Hạnh phúc không phải là làm hài lòng mọi người. Hạnh phúc là mỗi sáng thức dậy, mình vẫn còn yêu cuộc sống, biết trân trọng từng hơi thở, từng khoảnh khắc mình đang có.

Có thể cuộc sống hiện tại của tôi là điều nhiều người mơ ước. Nhưng chỉ người ở trong cuộc mới biết điều mình khao khát nhất không phải là nhiều hơn vật chất, mà là nhiều hơn tự do, nhiều hơn bình yên và nhiều hơn quyền được sống đúng với chính mình. Bởi sau tất cả những năm tháng đã đi qua, tôi hiểu một cuộc đời đáng sống không phải là cuộc đời được người khác ngưỡng mộ, mà là cuộc đời mình được là chính mình. Tôi chia sẻ trước khi nộp đơn chính thức lên tòa. Mong nhận được quan điểm từ các bạn.

Read Entire Article