Việc đi lạc khi leo núi hoặc lạc trong rừng có thể khiến bất kỳ ai hoảng loạn. Một số người khi bị lạc như vậy đã kể lại rằng họ nghe thấy “tiếng ai đó gọi tên mình”, thậm chí có cảm giác rất rõ ràng và gần, tuy nhiên càng đi theo âm thanh đó thì càng bị “dẫn” đi xa, không gặp được đoàn của mình.
Vừa rồi, có vụ việc nam sinh Nguyễn Tuấn Anh (19 tuổi, ở Hà Nội), mất tích từ ngày 19/4 trong khi đi leo núi ở Tam Đảo. Lực lượng chức năng cùng người dân đã tích cực tìm kiếm xuyên đêm trong điều kiện sương mù dày, tầm nhìn hạn chế và địa hình phức tạp, theo Tiền Phong. Rất may mắn là Tuấn Anh đã vừa được tìm thấy vào sáng nay, 21/4, sau 36 giờ mất tích, và đang được theo dõi sức khỏe.
Tuấn Anh đã được tìm thấy vào sáng nay, 21/4. Ảnh: TPO.
Trong những tình huống như trên, những yếu tố như rừng rậm, sóng điện thoại yếu là nguyên nhân khiến việc liên lạc và định hướng trở nên khó khăn. Thực tế, trong những năm qua, đã có những người leo núi, đi rừng bị lạc trong điều kiện tương tự.
Nhân trường hợp của Tuấn Anh, nhiều cư dân mạng nhắc đến khả năng người đi lạc do “bị dẫn” và kể lại những trải nghiệm của bản thân là khi leo núi, đi rừng, có những lúc nghe thấy “tiếng ai đó gọi tên mình” nên đi theo. Cư dân mạng gọi đây là bị “ma dẫn”, nói rằng khi đi núi, rừng, hoàn toàn có thể bị lạc vì lý do như vậy.
Mặc dù trải nghiệm nói trên khiến nhiều người liên tưởng đến yếu tố tâm linh, nhưng thực tế có thể giải thích bằng khoa học.
Tuấn Anh tham gia leo núi ở Tam Đảo. Ảnh: TPO.
Cụ thể, khi con người rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi, sợ hãi, não bộ sẽ trở nên nhạy cảm hơn với âm thanh. Những tiếng động tự nhiên như gió thổi, tiếng lá xào xạc, tiếng nước… đều khiến não tự diễn giải thành những âm thanh quen thuộc, mà cái tên của chính người bị lạc là một trong những âm thanh quen thuộc nhất đối với họ. Có những người còn cảm thấy như có tiếng trò chuyện hoặc tiếng gọi của người trong gia đình hoặc bạn bè, hoặc tiếng nhạc... Hiện tượng này gọi là “ảo giác thính giác” - khi não bộ tìm kiếm và gán ý nghĩa quen thuộc cho những âm thanh ngẫu nhiên, mơ hồ, theo trang Noise Foundation. Cũng có khi người bị lạc còn có ảo giác âm thanh, nghe thấy những âm thanh thực ra không hề tồn tại.
Ngoài ra, địa hình rừng núi với nhiều vách đá, sườn dốc, cây cối, thác nước hoặc suối cũng khiến âm thanh có thể bị dội, méo và khó xác định phương hướng, càng làm cảm giác “có người gọi” trở nên rõ ràng hơn.
Còn nữa, khi một người bị lạc trên núi hay trong rừng, họ dễ bị sợ hãi, nên những yếu tố kích thích nhỏ cũng dễ bị phóng đại. Vì vậy, những người bị lạc thường kể rằng “nghe thấy tiếng nói” hay “cảm thấy bị theo dõi”…
Lực lượng chức năng đã triển khai tìm kiếm rất nhanh chóng và tích cực. Ảnh: TPO.
Còn nhìn theo góc độ quan niệm dân gian thì những người dân sống gần rừng núi và những người dẫn đoàn leo núi, đi rừng cũng có những “phép tắc” riêng, như cần “xin phép” trước khi leo núi hoặc vào rừng, không nên gọi tên nhau trong rừng, không nên có thái độ bất kính với thiên nhiên, không nên đi một mình… Những quan niệm này phần nào phản ánh kinh nghiệm sống là nên thận trọng, tránh gây hoang mang hoặc mất phương hướng. Câu “rừng thiêng nước độc” cũng là để nói đến môi trường nguy hiểm ở những nơi rừng núi với địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt. Nhìn chung, việc tôn trọng các nghi thức, niềm tin địa phương cũng là cách để mỗi người cẩn thận hơn và có trách nhiệm hơn với chính mình và môi trường tự nhiên.
Leo núi, đi rừng đều là những hoạt động mạo hiểm. Vì vậy, các lực lượng cứu hộ thường khuyến cáo người leo núi, đi rừng nên luôn đi cùng đoàn, mang theo các thiết bị định vị, liên lạc và các đồ cần thiết khác theo đúng hướng dẫn; nếu chẳng may bị lạc thì nên hạn chế di chuyển, giữ bình tĩnh và cố gắng ở lại một vị trí dễ tìm kiếm.

1 hour ago
1







