Quảng Cáo
0943778078
AustraliaDonna Nayler là người xuất hiện sau khi cảnh sát rời đi, đối diện với những gì còn sót lại của án mạng, bạo lực gia đình và cái chết cô độc để dọn dẹp không chỉ hiện trường, mà cả tàn dư của bi kịch.
Donna Nayler từng làm nghề cắt tóc tại Gold Coast, Australia, suốt gần một thập kỷ. Cuộc sống của cô khi ấy trôi qua giữa tiếng kéo, những cuộc trò chuyện thường ngày với khách hàng và nhịp sống bình yên của một thành phố biển. Có lẽ mọi thứ đã tiếp tục như vậy nếu Donna không tình cờ xem một chương trình truyền hình về người đàn ông chuyên dọn dẹp hiện trường vụ án.
Điều khiến cô tò mò không phải những chi tiết gây sốc. Donna nói mình nhìn thấy ở người đàn ông ấy một điều gì đó rất quen thuộc: Khả năng giúp đỡ người khác vào thời điểm họ khó khăn nhất, khi bi kịch vừa xảy ra và cuộc sống của người ở lại gần như sụp đổ.
Năm 25 tuổi, Donna quyết định rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Thời điểm đó, nghề dọn dẹp hiện trường án mạng gần như vẫn là một lĩnh vực bí mật tại Australia, rất ít người theo đuổi và không có chương trình đào tạo chính thức.
Không thể học trong nước, Donna phải tự tìm kiếm các khóa học từ Mỹ để hiểu về an toàn sức khỏe, cách xử lý phòng thí nghiệm ma túy và nhiều kỹ năng chuyên môn khác.
Với sự ủng hộ của gia đình, đặc biệt là người cha luôn tự hào về con gái và người chị làm lính cứu hỏa, cô bước chân vào thế giới mà sau này gọi là "dịch vụ tử thần".
Suốt 6 năm sau đó, Donna trở thành người đối diện với những gì còn sót lại sau khi cảnh sát rời đi: những vụ giết người đẫm máu, các vụ bạo lực gia đình tàn khốc hay những ngôi nhà chứa thi thể phân hủy suốt nhiều tuần mà không ai hay biết.
Hiện trường không dành cho người yếu tim
Công việc của Donna không đơn giản là cầm khăn lau hay chai xịt khử khuẩn. Mỗi lần nhận cuộc gọi, cô phải mặc kín từ đầu đến chân bằng đồ bảo hộ: mặt nạ phòng độc, hai lớp găng tay được dán kín vào cổ tay, bộ đồ trắng và bọc giày. Không một phần da nào được phép lộ ra ngoài bởi rủi ro không chỉ đến từ cảnh tượng kinh hoàng, mà còn từ khí độc phát sinh trong quá trình phân hủy hay những tác nhân gây bệnh lây truyền qua đường máu.
Donna từng bị máu bắn vào mắt trong lúc làm việc và di chứng vẫn khiến mắt cô nhạy cảm cho đến tận bây giờ.
Trên xe tải của cô có đủ loại dụng cụ, từ búa khoan cho đến những chiếc bàn chải đánh răng nhỏ nhất. Bởi máu và các chất dịch cơ thể có thể thấm sâu vào sàn gỗ, tường hay đồ nội thất, công việc này đôi khi giống phá dỡ hơn là lau dọn.
Donna Nayler. Ảnh: Mamamia
Hiện trường đầu tiên Donna tiếp cận là một phòng thí nghiệm ma túy trong khách sạn tại Surfers Paradise, nơi một nhân viên dọn dẹp từng ngất xỉu vì hít phải độc tố.
Nhưng công việc đầu tiên cô phải thực hiện một mình lại là một vụ giết người đau lòng. Một cuộc cãi vã trong gia đình khi chơi bài đã dẫn đến án mạng.
Điều Donna nhớ nhất không phải hiện trường mà là người cô của nạn nhân. Không đủ tiền thuê dịch vụ, người phụ nữ ấy đã đứng cạnh Donna, tự tay lau những vết máu của chính cháu mình.
Những dấu tay trên tường
Suốt 6 năm làm nghề, Donna nói những vụ bạo lực gia đình luôn là phần tối tăm nhất trong công việc của cô.
Trong số đó, hiện trường tại Ballina là ký ức không dễ xóa nhòa. Ngay từ khi bước đến cửa trước, Donna đã nhìn thấy một dấu tay đầy máu. Bên trong căn nhà, cảnh sát dùng ga trải giường che kín các ô cửa sổ để ngăn người ngoài nhìn vào. Càng đi sâu vào bên trong, dấu vết của bạo lực càng hiện rõ. Máu vương trên sàn và tường nhiều đến mức Donna nhớ lại nó giống như ai đó vừa đổ xuống khoảng 5 lít sơn đỏ.
Những vết quệt của bàn tay nạn nhân kéo dài dọc qua nhiều căn phòng, cho thấy nỗ lực chạy trốn tuyệt vọng của cô gái trẻ. Nạn nhân đã cố chạy qua từng căn phòng trước khi bị dồn vào phòng ngủ.
Điều khiến Donna đau lòng nhất lại là sự đối lập ngay trong không gian ấy: những bức ảnh gia đình cười rạng rỡ trên tủ lạnh nằm ngay cạnh hiện trường của một vụ thảm sát.
"Nó cho thấy ranh giới mong manh giữa tình yêu và lòng thù hận", Donna nói.
Những trải nghiệm ấy cũng khiến cô trở nên đặc biệt quyết liệt trước vấn đề bạo lực gia đình. "Nếu họ đánh bạn một lần, họ sẽ đánh bạn lần nữa. Hãy rời đi ngay lập tức. Đừng bao giờ để tôi phải bước qua cửa nhà bạn".
Bi kịch của sự cô độc
Bên cạnh những vụ án mạng, Donna thường xuyên được gọi đến xử lý những cái chết cô độc.
Tại Brisbane, cô từng dọn dẹp căn phòng của một thanh niên 20 tuổi qua đời vì nguyên nhân tự nhiên. Điều khiến Donna sốc là những người bạn cùng phòng của anh vẫn sinh hoạt bình thường trong căn nhà.
Cô có thể ngửi thấy mùi tử khí ngay từ bên ngoài, nhưng dường như những người còn lại đã phớt lờ nó. Thậm chí, một cô gái vẫn bình thản gọi điện mời bạn đến hẹn hò trong khi Donna đang dọn dẹp căn phòng có thi thể bạn của họ ở ngay bên cạnh.
Sự thờ ơ và nỗi cô đơn trong thế giới hiện đại, theo Donna, còn đau lòng hơn cả những vết máu.
Những căn nhà của người mắc hội chứng tích trữ cũng là thử thách khủng khiếp. Donna mô tả chúng giống như những "ngôi mộ chuột", nơi xác chuột chất thành từng lớp dưới tủ, tường phủ kín phân ruồi... Một căn nhà như vậy có thể mất tới một tháng để dọn dẹp cùng hàng chục thùng rác lớn.
Cái giá của 6 năm sống giữa máu và cái chết
Donna từng nhìn thấy những cảnh tượng mà nhiều người không muốn tưởng tượng: mảnh xương sọ dính tóc trên trần nhà hay mô não vương sau đầu giường.
Điều kỳ lạ là chúng không khiến cô mất cảm giác ngon miệng. Nhưng Donna lại cực kỳ sợ bóng tối và chưa bao giờ dám xem phim kinh dị.
Cô thường bắt đầu công việc từ 5h sáng, ngay khi mặt trời lên, và luôn rời khỏi hiện trường trước khi trời tối.
Nhiều năm làm nghề cũng khiến Donna hình thành những kỹ năng kỳ lạ. Cô có thể nhận ra một ngôi nhà tích trữ chỉ bằng cách nhìn từ bên ngoài, hoặc phân biệt mùi của từng bộ phận cơ thể khi phân hủy: máu có mùi riêng, não có mùi riêng và nội tạng dạ dày lại có mùi hoàn toàn khác.
Sáu năm sống giữa cái chết cũng thay đổi hoàn toàn cách Donna nhìn về cuộc sống.
Cô bắt đầu gọi điện cho cha mỗi ngày, bất kể đang ở đâu hay làm gì, chỉ để nói rằng mình vẫn ổn và duy trì kết nối với gia đình.
Năm 31 tuổi, Donna quyết định dừng lại vì muốn "đòi lại cuộc sống của chính mình". Việc phải trực liên tục khiến cô bỏ lỡ quá nhiều điều: đám cưới bạn bè, những buổi tiệc và cả những khoảnh khắc rất bình thường của cuộc sống.
Khi quay trở lại nghề làm tóc, Donna nhận ra mình đã trở nên chai sạn hơn nhiều. Cô không còn đủ kiên nhẫn với những lời than phiền nhỏ nhặt về việc mệt mỏi hay một con chó bị ốm bởi sau những gì từng chứng kiến, những điều ấy dường như quá nhỏ bé.
Donna thậm chí phải tham gia một khóa học để học cách mềm mỏng và đồng cảm trở lại với những vấn đề bình thường của con người.
Dù đã rời xa những bộ đồ bảo hộ, cô vẫn hiếm khi kể về quá khứ của mình. Khi khách hàng hỏi từng làm nghề gì, Donna đôi khi chỉ cười và nói mình là một "nhà thiết kế bánh quy".
Nhưng sau cùng, cô quyết định kể lại hành trình ấy trong cuốn Bloodstains and Ball Gowns (Vết máu và Những bộ váy dạ hội), với hy vọng giúp mọi người hiểu hơn về một thế giới đầy bi kịch nhưng cũng đầy tính nhân văn.
Suốt 6 năm, Donna nói mình không chỉ dọn dẹp máu, rác hay những căn phòng tan hoang. Cô dọn dẹp những gì còn sót lại của bi kịch, để người ở lại có thể bước tiếp mà không phải đối diện thêm một lần nữa với nỗi đau.
Hải Thư (Theo True Crime Conversations)








