
Chị Kim Lan từ sợ độ cao nay đã tung bay với dù lượn
Các hội nhóm sinh hoạt xôm tụ với các điểm bay mở rộng hơn, và kể cả người khiếm khuyết cơ thể cũng có thể "tung cánh" như chú chim trên bầu trời tự do.
Người được nhắc đến là anh Nguyễn Thiên Bình (38 tuổi, quê Đắk Lắk). Gặp chúng tôi, anh hào hứng kể về quá trình bền bỉ từ "trang giấy trắng" đến khi thành thạo bộ môn này, dù một chân anh đi lại khó khăn do cơn sốt bại liệt lúc nhỏ.
Bay từ ý chí và sự giúp đỡ của bạn bè
Trước đây đã đến với môn lặn biển và lướt ván, riêng với dù lượn anh Bình cảm thấy đó là không gian hoàn toàn khác, đầy đam mê. Hiện anh chơi cả dù động cơ và không động cơ (còn gọi dù núi), mỗi loại có sự thú vị riêng.
Dù máy có động cơ sẽ đơn giản hơn và bay cao xa hơn, nhưng anh vẫn thích cảm giác bay dù núi nguyên bản. "Khi bay, có những khoảnh khắc đẹp ta không thể nhìn từ mặt đất, và cũng khác khi ngồi trực thăng. Bay dù chủ động hơn, chỉ có mình và các sợi dây điều khiển giữa không trung", anh nói.
Đầu năm 2022, Bình bén duyên dù lượn: "Lần bay đầu tiên ở Hòn Hồng (Phan Thiết), tôi vẫn chưa quên cảm giác vừa hồi hộp vừa vui và hạnh phúc khi dù chao lượn trên bầu trời, gió biển nhè nhẹ thổi. Để có lần đầu đó, tôi trải qua cả chục lần lấy đà". Do một chân yếu mà dù lượn nặng, lại chưa kiểm soát tốt nên với quyết tâm và nhờ một người bạn hỗ trợ lấy đà, cuối cùng anh đã bay lên.
Những điểm khác mà anh đã bay là ở núi Chứa Chan (Đồng Nai), Tri Tôn (An Giang), Đạ Tẻh (Lâm Đồng)... cho đến bay ở Úc.
"Quyết tâm thì sẽ có cách. Chân tôi không chạy đà nhanh được nên thường chờ lúc gió to để bù lại tốc độ. Hoặc dù máy tôi đã "độ" lại chỗ thắng phù hợp với mình", anh nói.
Anh nhớ mãi khoảnh khắc bay giữa hoàng hôn Đạh Tẻ (Lâm Đồng).
"Thông thường bay vào khoảng 10 - 11h trưa và trước 15h. Bữa đó gió tốt, tôi bay lâu hơn, đáp xuống từ từ chiêm ngưỡng hoàng hôn tuyệt đẹp". Anh học thêm một khóa về cách xử trí khi gặp tình huống nguy hiểm, do bộ môn này phụ thuộc nhiều vào thời tiết, có những khi gặp nhiễu động, phi công có thể chịu cảnh dù xoay, khó hạ cánh...
Theo anh, môn dù lượn giúp ích tinh thần rất nhiều, làm việc hăng say hơn. "Đi bay giúp tôi xả stress hiệu quả, cải thiện khả năng tập trung. Quyết định cất cánh là quyết định quan trọng, do đó mình phải ổn định tinh thần, tập trung tuyệt đối, bỏ qua hết những suy nghĩ nhiễu loạn về công việc, cuộc sống, nếu không sẽ không bay được.
Đáp xuống cảm thấy mọi thứ cũng nhẹ nhàng hơn hẳn", anh chia sẻ. Hầu như cuối tuần nào anh cũng cùng bạn bè bay ở núi Chứa Chan (Đồng Nai) để "duy trì cảm giác bay".
Không còn sợ độ cao, rèn thể lực tốt hơn

Anh Thiên Bình trong một lần bay dù lượn - Ảnh: NVCC
Một trong người bạn hỗ trợ anh Bình rất nhiều là anh Đoàn Quốc Hùng (43 tuổi, ngụ phường Thủ Đức). Trải qua khóa học cơ bản hồi năm 2023, anh bắt đầu quá trình tập luyện 6 tháng.
Cũng như Bình, anh Hùng học thêm lớp về các tình huống nguy hiểm. Anh thích bay dù không động cơ và đã chinh phục hầu hết các điểm bay trên dải đất hình chữ S.
Anh chia sẻ lý do yêu thích: "Khi chơi dù, tôi có cảm giác được bay lượn, có góc nhìn của chú chim trên trời khi cánh dù thay cho đôi cánh.
Đã chơi nhiều môn như dù kéo ca nô, khinh khí cầu nhưng phải phụ thuộc máy móc, còn chơi dù giúp tôi chủ động và hình thành nhiều kỹ năng".
Về khía cạnh sức khỏe, anh Hùng cho biết khi chơi dù lượn phải di chuyển đến điểm bay, đi bộ, leo trèo các sườn núi sườn đồi, vừa gần gũi thiên nhiên vừa rèn thể lực.
"Thể lực phải tốt để bay được lâu, vượt qua chính mình. Trước đây tôi sợ độ cao, những chuyến đầu tiên hai chân còn run. Môn này cũng có tính độc lập khi mình phải tự chọn tình huống bay, ví dụ có thể tự tin bay ở thời tiết khó và ngược lại, thời tiết ổn mà thiếu tự tin thì không dám bay", anh chia sẻ.
Tương tự anh Bình, anh Hùng nhận thấy từ khi chơi dù lượn và duy trì mỗi tuần bay một lần, sức khỏe được tăng cường. Bay xong một chuyến, anh có cảm giác sảng khoái. Vào kỳ nghỉ, anh bay hai lần mỗi tuần, thi thoảng bay xa ở Hà Nội, Thái Nguyên...
Thế giới có rất nhiều phi công dù lượn khuyết tật và tại Việt Nam có trường hợp anh Thiên Bình dù sốt bại liệt một chân vẫn có thể theo đuổi. Đây là trường hợp điển hình về ý chí vượt qua rào cản thể chất.
Ông LÂM QUANG QUÝ
"Cùng dù lượn, vợ chồng tôi như chim liền cánh"
Trong lần cùng chồng cắm trại với nhóm dù lượn, chị Phạm Kim Lan (34 tuổi, An Giang) cảm thấy thích thú trước những cánh dù lơ lửng trên không. Khi chồng rủ học bay, chị đồng ý: "Khoảnh khắc bên nhau trên bầu trời, vợ chồng tôi như chim liền cánh".
Để có được kỹ năng và trạng thái gắn bó như hiện tại, theo chị Lan, đó là một hành trình dài nỗ lực và kiên trì. Có những lúc chị muốn bỏ cuộc, cũng có những ngày thèm bay, nhớ dù đến mức tự ví mình như... một con nghiện.
"Lần đầu chuẩn bị bay, tôi có rất nhiều cảm xúc đan xen như hồi hộp, lo lắng, phấn khích và cả áp lực. Tôi là người sợ độ cao, nhưng cũng chính tôi phải chạy và lao ra khỏi vách núi để được cất cánh và bay lên", chị nhớ lại.
Hôm đó, chị là thành viên cuối cùng trong đội bay tốt nghiệp. Bốn lần cất cánh không thành khiến chị gần như định sẵn việc bỏ cuộc chiếm đến 80%. Với sự hỗ trợ và động viên của huấn luyện viên, lần thứ năm chị bay lên thành công.
"Tất cả cảm xúc lo sợ bỗng chốc tan biến. Lúc đó chỉ còn một nguồn năng lượng mạnh mẽ nâng mình lên. Trên bầu trời chỉ còn tôi, cánh dù và gió. Chúng tôi là một", chị xúc động.
Khoảnh khắc ấy trở thành dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời chị. Khi bay trên bầu trời, chị được là chính mình, tự do và trọn vẹn, như một chú chim vừa sổ lồng tung cánh trong thế giới hạnh phúc của riêng mình. "Đây là môn thể thao đầu tiên khiến tôi thay đổi cách nhìn về bản thân. Tôi mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì từng nghĩ", chị chia sẻ.
Là mẹ của bốn đứa con, vì vậy chị Lan phải tính toán kỹ từ thời gian tập luyện cho đến chi phí dành cho đam mê. Chị phải tạm ngưng bộ môn này khi có thai con thứ tư, đến khi con tròn một tuổi thì cơ duyên lại thúc đẩy chị trở lại với đam mê. Chị cho rằng mình may mắn khi có người chồng vừa là bạn đời vừa là phi công dù lượn, luôn âm thầm nâng đỡ và che chở.
Bộ môn dù lượn đang phổ biến với nhiều hội nhóm, người tham gia đa dạng độ tuổi. Luật sư Lâm Quang Quý, Chủ tịch Liên đoàn Dù lượn và Diều bay thể thao TP.HCM, cho biết đây là những bộ môn mạo hiểm, mang đến trải nghiệm mới lạ thú vị. Du nhập Việt Nam vào khoảng cuối thập niên 1990, hiện phi công trong nước ước tính hơn 300 người.
Về việc tuân thủ an toàn, ông Quý cho biết dù lượn thuộc danh mục thể thao hàng không mạo hiểm, Nhà nước đã ban hành nhiều quy định về quản lý, tập huấn chuyên môn, khu vực cấm và hạn chế bay…
Ba yếu tố chính mà phi công dù lượn phải tuân thủ: thời tiết, khí tượng phải ổn định, tốc độ gió không được quá 6-7m/s; trải qua khóa huấn luyện đạt tiêu chí kỹ năng điều khiển, cất cánh và hạ cánh; thiết bị dù lượn còn trong hạn an toàn.
Người đến với bộ môn này trước tiên phải có sự yêu thích, không bệnh tim mạch hoặc bất thường tiền đình. Hội đủ những điều này, người chơi có thể gia nhập, kể cả có khiếm khuyết hình thể và thậm chí ngồi xe lăn vẫn có thể bay dù lượn.





English (US) ·