More forecasts: 30 day weather forecast Orlando

Thấy bóng y, bác sĩ cấp cứu 115 đến nhà, nỗi lo lắng dịu đi

2 hours ago 1
Quảng Cáo

0943778078

Thấy bóng y, bác sĩ cấp cứu 115 đến nhà, nỗi lo lắng dịu đi - Ảnh 1.

Các y, bác sĩ cấp cứu 115 làm việc vất vả, tận tụy - Ảnh: THU HIẾN

Các y, bác sĩ cấp cứu 115 rất tận tụy, làm việc xuyên đêm, hy sinh nhiều quyền lợi riêng tư để giữ gìn mạng sống và sức khỏe cho người dân.

Bác sĩ cấp cứu 115 ôm bố tôi từ đầu ngõ hẹp vô nhà 

Gia đình tôi có 4 người ốm nặng, thường xuyên phải liên hệ cấp cứu 115 nên tôi nhiều lần chứng kiến cảnh các y, bác sĩ chạy đua với thời gian cấp cứu người bệnh bất kể ngày hay đêm. Cứ nghe tổng đài báo có ca cấp cứu, các y, bác sĩ sẵn sàng có mặt.

Mẹ tôi thường lên cơn nguy kịch vào ban đêm do bệnh lý. Mỗi khi nhấc máy (số máy 115), tôi lo lắng kể tình trạng bệnh của mẹ và đề nghị giúp gia đình đưa mẹ đến bệnh viện. Trong vòng 20 phút đến nửa tiếng, xe cấp cứu lao tới. 

Một bác sĩ và hai điều dưỡng hối hả vào nhà với chiếc cáng y tế. Tới giường bệnh, bác sĩ vừa xem xét các dấu hiệu của người bệnh, vừa hỏi thăm người nhà về tình trạng bệnh và sau đó có những chỉ định khẩn cấp tại chỗ cho bệnh nhân. 

Dù đang rất lo lắng cho người nhà nhưng lòng tôi cũng dịu đi nhiều khi nhìn thấy bóng dáng các y, bác sĩ bước vào nhà.

Khi thấy tình trạng bệnh ổn hơn, các y, bác sĩ lại cùng với người nhà đưa bệnh nhân ra xe cấp cứu đang nổ máy chờ sẵn ngoài đường để đến viện. Trên đường đi, họ dặn dò tôi cách chăm sóc bệnh nhân phù hợp nhất.

Tôi nhớ như in hình ảnh anh bác sĩ cấp cứu 115 đã ôm bố tôi (khi ông bị bệnh nặng) từ đầu ngõ - trên phố Thụy Khuê - vào nhà (vì ngõ nhỏ, không thể cáng được bệnh nhân và nhà tôi lại neo người). Anh cẩn trọng ôm và nhẹ nhàng đặt ông cụ xuống giường. 

Sau đó còn căn dặn người nhà chăm sóc ông cụ những bước tiếp theo như thế nào để bệnh nhân ổn định sau quãng đường di chuyển từ viện về rồi đi. Tôi chưa kịp hỏi tên và đơn vị công tác để gửi lời cảm ơn.

Phải gửi lại con ốm, mẹ bệnh để đi cứu người

Những lần đưa bố tôi vào viện trên xe cấp cứu 115, tôi có hỏi thăm về gia cảnh của các y, bác sĩ. Gia đình họ cũng còn nhiều vất vả, lo toan như nhiều ngành nghề khác trong xã hội. Sau khi bàn giao bệnh nhân và hồ sơ bệnh án ban đầu cho bệnh viện, họ lại vội vã lên xe cấp cứu theo những cuộc gọi khác.

Các y, bác sĩ được phân công phụ trách từng địa bàn và thường xuyên thay đổi khu vực cấp cứu. Trong ca trực, họ không được ăn những bữa cơm nóng với người thân trong gia đình, phải đón Tết Nguyên đán ở bất kỳ địa điểm nào trên xe cấp cứu.

Có những lúc con nhỏ đang ốm, nhưng người mẹ làm bác sĩ đành phải giao lại cho người nhà trông nom để đi cấp cứu bệnh nhân dù trong lòng vô cùng lo lắng. 

Hay bố mẹ tuổi cao, sức yếu, ốm đau, bác sĩ cũng phải thu xếp việc gia đình cho vẹn tròn để làm tốt công việc hằng ngày.

Sự quan tâm chăm sóc của các y, bác sĩ 115 luôn luôn để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng tôi. Ca cấp cứu có thể là 1 hay 2h sáng, họ vẫn làm việc với một thái độ cực kỳ chuyên nghiệp, đầy tinh thần trách nhiệm, không nề hà khi bệnh nhân cần. 

Phẩm chất cao đẹp ấy chỉ có thể có ở những người lương y như từ mẫu, với lời thề y đức đã đi theo họ từ những ngày đầu tiên bước chân vào giảng đường y cho đến khi họ đã ra trường và làm việc.

Sau này, bệnh nhân ngày càng nhiều hơn, tôi thường thấy có 1 bác sĩ đi kèm với 1 điều dưỡng nhận nhiệm vụ trong ca trực. Vì vậy trách nhiệm của y, bác sĩ càng nhiều hơn và sự vất vả cũng nhân lên.

Tôi mong nhà nước luôn luôn quan tâm sâu sắc đến ngành y, đặc biệt là chế độ đãi ngộ thiết thực đến các y, bác sĩ để họ luôn đảm bảo sức khỏe. 

Các y, bác sĩ cần được trang bị kiến thức chuyên môn thường xuyên, "hậu phương" của họ được chăm sóc kỹ hơn để họ yên tâm công tác, phục vụ nhân dân. Trong đó đời sống của y, bác sĩ làm công tác cấp cứu 115 cũng nên được quan tâm sát sao hơn nữa.

Ngày 27-2, thay mặt người nhà bệnh nhân, tôi xin được gửi đến các y, bác sĩ những lời chúc tốt đẹp nhất và sự cảm kích vì tấm lòng lương y như từ mẫu của các y, bác sĩ đối với các bệnh nhân, trong đó có gia đình tôi.

Read Entire Article