Quảng Cáo
0943778078
Tôi nhiều lần đặt vấn đề bán hoặc cho thuê căn nhà mặt đất hiện tại, chuyển đến ở một căn hộ chung cư nhưng bố mẹ đều gạt đi.
Đọc bài viết "Cách tôi thuyết phục bố mẹ bán nhà đất 7 tỷ để lên chung cư" tôi liên tưởng ngay tới trường hợp của chính gia đình mình. Chỉ khác là, suốt một năm qua, tôi vẫn chưa thể thuyết phục được bố mẹ rời bỏ nhà mặt đất để chuyển lên chung cư để dưỡng già.
Bố mẹ tôi đều đã ngoài 70 tuổi. Đến giờ, hai người vẫn sống trong căn nhà mặt đất cũ nát, chật hẹp, ở cách nơi gia đình tôi sinh sống khoảng 15 km - đủ để việc qua lại không còn dễ dàng như trước. Càng lớn tuổi, tôi càng nghĩ nhiều hơn đến chuyện làm sao để bố mẹ có một cuộc sống an toàn, thuận tiện và vui vẻ trong những năm tháng về già? Vì thế, tôi đã nhiều lần đặt vấn đề với bố mẹ rằng nên bán hoặc cho thuê căn nhà mặt đất hiện tại, chuyển đến ở một căn hộ chung cư cùng khu với gia đình tôi.
Trong suy nghĩ của tôi, đó là một lựa chọn hợp lý. Nếu sống gần nhau, vợ chồng tôi và các con có thể qua thăm ông bà mỗi ngày. Chỉ cần một cuộc điện thoại là chúng tôi có mặt, bất kể trời mưa hay nắng. Tôi sẽ không còn phải thấp thỏm mỗi khi nghĩ đến cảnh bố mẹ ở nhà một mình, hay lo lắng nếu họ gặp chuyện gì giữa đêm mà không ai biết.
Khu chung cư nơi gia đình tôi đang ở có khá nhiều người lớn tuổi. Mỗi sáng và chiều, họ xuống sân đi bộ, tập dưỡng sinh, tham gia các câu lạc bộ dân vũ, yoga hay bơi lội. Tôi nhận thấy nhiều người trở nên năng động và vui vẻ hơn khi có cộng đồng để giao lưu.
Điều khiến tôi thích ở mô hình này là môi trường sống được thiết kế phù hợp với người cao tuổi. Không phải đi cầu thang bộ, không phải leo lên leo xuống nhiều lần trong ngày. Thang máy giúp việc di chuyển trở nên nhẹ nhàng hơn. Bố mẹ tôi vẫn có thể tự đi dạo, mua vài món đồ cần thiết hay trò chuyện với hàng xóm mà không phải phụ thuộc quá nhiều vào con cái.
>> Ác cảm hàng xóm chung cư mở cửa nhà cả ngày
Tôi tin rằng cảm giác được duy trì sự độc lập rất quan trọng với người già. Một cuộc sống có người thân ở gần nhưng vẫn giữ được nhịp sinh hoạt riêng có thể tác động tích cực đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Thế nhưng, bố mẹ tôi lại không nghĩ như vậy. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện chuyển nhà, bố mẹ đều từ chối. Bố nói đã quen sống ở nhà mặt đất cả đời, không quen cảnh ở trên cao. Mẹ thì bảo còn hàng xóm, còn những người bạn già đã gắn bó nhiều năm. Với bố mẹ, căn nhà cũ không chỉ là nơi để ở, mà còn là nơi lưu giữ gần như toàn bộ ký ức của một đời người. Hai người cũng ấp ủ giữ căn nhà làm của thừa kế cho con cháu sau này.
Tôi hiểu điều đó. Nếu một ngày nào đó, các con bảo tôi rời khỏi ngôi nhà mình đã sống mấy chục năm để bắt đầu ở một nơi hoàn toàn mới, có lẽ tôi cũng sẽ đắn đo. Nhưng càng hiểu, tôi lại càng lo. Tuổi tác không chờ đợi ai. Mỗi lần nghe tin có người lớn tuổi bị té ngã trong nhà, hay gặp vấn đề sức khỏe khi chỉ có một mình, tôi lại thương bố mẹ. Tôi tự hỏi liệu mình có đang quá lo xa, hay thật sự nên kiên trì thuyết phục họ đến cùng?
Nhiều người lớn tuổi không thích thay đổi. Họ có sự gắn bó rất sâu sắc với ngôi nhà, khu phố và những mối quan hệ đã xây dựng suốt hàng chục năm. Trong khi đó, con cái chúng tôi lại quan tâm đến việc ở đâu thuận tiện chăm sóc hơn, an toàn hơn, giúp cha mẹ sống khỏe hơn?
Đến hôm nay, tôi vẫn không nên tiếp tục thuyết phục bố mẹ chuyển lên chung cư để tiện chăm sóc tuổi già, hay tôn trọng mong muốn được sống trong căn nhà đã gắn bó với họ suốt nhiều thập kỷ? Rất mong được chia sẻ từ những người từng ở trong hoàn cảnh tương tự.
Han Vu
- 'Tôi không để con cái kiệt quệ vì báo hiếu cha mẹ già'
- 'Tôi không thể bỏ việc để chăm mẹ già vì tháng cần 23 triệu đồng thuốc thang'
- Tháo chạy lên chung cư sau ác mộng nhà đất hẻm rộng 4 mét
- Có hai căn chung cư Sài Gòn nhưng tôi vẫn quay về ở nhà hẻm cụt
- 'Tôi có nhà vùng ven 26 tỷ nhờ bán chung cư Hà Nội 6 tỷ đồng'
- Băn khoăn khi bán chung cư để mua nhà mặt đất 18 tỷ dưỡng già








