Chia tay khi biết bạn gái từng yêu bạn thân của tôi

1 hour ago 3
Quảng Cáo

0943778078

Tôi đề nghị chia tay, vấn đề không nằm ở cô ấy mà ở tôi, bản thân không đủ bao dung để đối diện với quá khứ ấy mỗi ngày.

Tôi 28 tuổi, bạn gái 27 tuổi. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm rồi chia tay cách đây hai tháng. Người chủ động nói lời kết thúc là tôi. Tôi từng nghĩ chia tay sẽ giúp cả hai bớt đau khổ, nhưng đến giờ mới nhận ra mình chịu quá nhiều dằn vặt. Chúng tôi không phải tình đầu của nhau. Tôi quen cô ấy qua một người bạn chung khi cả hai cùng làm việc ở Đà Nẵng. Lần đầu gặp, tôi bị ấn tượng bởi nụ cười hiền và cách nói chuyện chân thành của cô ấy. Sau vài tháng làm bạn, tôi ngỏ lời và may mắn được cô ấy đồng ý.

Bạn gái tôi sống giản dị. Mỗi lần hẹn hò, cô ấy luôn chọn những quán ăn bình dân, thường tranh phần thanh toán vì biết thời điểm đó tôi vừa chuyển việc, thu nhập chưa ổn định. Sinh nhật hay lễ tết, cô ấy chỉ thích được tặng một cuốn sách, một chậu cây nhỏ hoặc cùng tôi đi dạo ven sông. Ở bên cô ấy, tôi luôn có cảm giác bình yên.

Minh họa AI

Minh họa AI

Khi tình cảm đủ sâu, cô ấy chủ động kể về những mối quan hệ trong quá khứ. Cô ấy từng yêu một người nhiều năm và cả hai đã vượt quá giới hạn. Tôi lắng nghe rồi tự nhủ quá khứ là chuyện đã qua, điều quan trọng là hiện tại cô ấy đối xử với mình như thế nào. Tôi chấp nhận tất cả và chưa từng nhắc lại chuyện cũ.

Mọi thứ vẫn rất tốt đẹp cho đến một lần tôi về quê dự đám cưới người bạn đại học. Trong buổi gặp mặt, vài người bạn vô tình nhắc đến bạn gái tôi, hóa ra họ từng quen biết nhau. Họ kể cô ấy từng có thời gian qua lại với một người trong nhóm. Điều khiến tôi sốc không phải vì cô ấy từng yêu một người, mà trước đó cô ấy chỉ nói có một mối quan hệ khiến cô ấy tổn thương và không muốn nhắc lại, chứ không nói người ấy lại là bạn của tôi.

Từ hôm đó, trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện đủ suy nghĩ. Mỗi lần gặp bạn bè, tôi đều cảm thấy ngượng ngùng dù chẳng ai cố tình nhắc đến chuyện ấy. Tôi biết họ không có ý cười chê, nhưng chính tôi lại không vượt qua được cảm giác mặc cảm. Tôi nhiều lần tự trách mình hẹp hòi. Tôi vẫn yêu cô ấy, vẫn thấy cô ấy là người phụ nữ tốt. Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến tương lai, nghĩ đến những lần gặp gỡ bạn bè hay họ hàng, tôi lại thấy trong lòng nặng trĩu.

Cuối cùng, tôi đề nghị chia tay, cho rằng vấn đề không nằm ở cô ấy mà ở chính tôi. Tôi không đủ bao dung để đối diện với quá khứ ấy mỗi ngày. Cô ấy im lặng rất lâu rồi chỉ hỏi: "Nếu ngay từ đầu em kể hết mọi chuyện, liệu kết quả có khác không". Tôi không trả lời được. Sau khi chia tay, cô ấy không níu kéo, cũng không trách móc. Cô ấy chỉ chúc tôi sớm tìm được người phù hợp hơn rồi lặng lẽ rời khỏi cuộc sống của tôi. Còn tôi ngược lại, nhớ cô ấy rất nhiều. Tôi nhớ những buổi tối cả hai cùng nấu ăn, những lần cô ấy thức chờ tôi tan làm, nhớ cả những tin nhắn hỏi han mỗi ngày. Tôi nhận ra mình chia tay không phải vì hết yêu mà vì không thắng nổi suy nghĩ của chính mình.

Nhiều người bạn biết chuyện đều nói tôi đang đánh mất một người con gái tốt chỉ vì quá khứ đã qua. Có người lại bảo nếu trong lòng còn băn khoăn thì cưới nhau sau này cũng khó hạnh phúc. Giờ đây tôi đứng giữa hai lựa chọn, một là quay lại, học cách chấp nhận và gạt bỏ định kiến trong lòng, hai là tiếp tục bước đi để cô ấy có cơ hội gặp một người bao dung hơn tôi.

Tôi thật sự không biết quyết định nào mới là đúng. Nếu quay lại mà sau này vẫn không quên được quá khứ của cô ấy, người đau sẽ là cả hai. Còn buông tay, có lẽ tôi sẽ ân hận vì đã đánh mất người phụ nữ từng yêu mình bằng tất cả sự chân thành. Tôi nên làm gì?

Quốc Thanh

Read Entire Article