Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_3bb752eb5fabba7940a4c292728b9e77, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Con trai tuyên bố các chị không có quyền gì với đất bố mẹ đang ở - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Con trai tuyên bố các chị không có quyền gì với đất bố mẹ đang ở

7 hours ago 3
Quảng Cáo

0943778078

Chồng tôi vì sợ con trưởng nóng nảy, hung hãn nên mỗi lần con hỗn hào đều im lặng, rồi quay sang đổ lỗi cho tôi.

Tôi là người viết bài "Tôi định cho con trai trưởng mảnh đất mua bằng tiền của con út". Bài trước tôi viết khá dài vì muốn mọi người có cái nhìn khách quan hơn về hoàn cảnh gia đình. Hôm nay tôi muốn nói rõ hơn về tính cách các con của mình.

Gia đình chồng tôi là gia đình cách mạng, đông anh em. Có hai người anh trai là liệt sĩ, nhưng một người anh khác lại bất hiếu, quấy phá rồi bán nhà tổ tiên, vào Nam cắt liên lạc. Chồng tôi là thương binh trở về từ chiến trường ác liệt nên đầu óc đôi khi hay bị kích động. Nhiều năm sau, các cháu mới tìm được bác ấy để về chịu tang bà nội. Bác mất vì bệnh, con cái trong Nam nghèo khó và có người vướng vòng lao lý. Từ nhỏ, tôi luôn kể câu chuyện này để giáo dục các con về lòng hiếu thảo. Vợ chồng tôi được họ hàng, làng xóm khen hiền lành, gia đình hòa thuận. Các con nên người đều nhờ tôi nghiêm khắc rèn giũa từ việc nhà đến việc đồng áng.

Con gái đầu (chị cả): Chị cả sinh ra đã chịu thiệt thòi khi mất một cánh tay. Ban đầu con thuộc diện chất độc da cam, nhưng sau nhà nước điều tra lại vì chồng tôi đi bộ đội sau năm 1975 nên chế độ bị cắt và chuyển sang diện tật nguyền. Hồi nhỏ, tôi rất thương con, dạy con học chữ, làm việc nhà, việc đồng áng; có khi con làm còn nhanh hơn cả người lành lặn. Là chị cả, con rất thương và biết nhường nhịn, chăm sóc các em. Khi lớn lên, dù bố mẹ định nuôi con cả đời nhưng con vẫn kiên trì tự đạp xe hàng chục cây số đi học trung cấp tin học ở tỉnh để bố mẹ đỡ vất vả. Sau này, nhờ người quen, con vào Nam ở nhờ rồi tự lập, xin việc làm kế toán và bán hàng. Lúc con sinh nở, tôi cũng vào đỡ đần, trông cháu. Khi gửi cháu cho chúng tôi chăm sóc, con cũng gửi tiền đầy đủ.

 AI

Ảnh: AI

Hiện tại, con đã có gia đình hạnh phúc, mua được nhà đất riêng trong đó khiến tôi rất yên tâm. Vì mong muốn con về gần để tiện chăm sóc bố mẹ khi già yếu, tôi đã tìm và bảo con mua một miếng đất ở quê. Con nghe lời, bán đất trong Nam để về quê xây nhà và tìm việc. Nhưng ngoài này người ta coi trọng người lành lặn hơn nên con không xin được việc ở đâu cả. Cuối cùng, hai vợ chồng con đành phải bán nhà để vào Nam làm lại từ đầu. Lúc đó tôi ra sức ngăn cản, bảo con đừng bán nhưng con không nghe. Đến tận bây giờ, tôi vẫn tiếc miếng đất đó vì hiện tại nó đã lên giá rất cao. Nhưng con lại bảo không tiếc đất, chỉ tiếc là đã sai lầm khi quyết định về quê xây nhà.

Con nói mình không hợp với cuộc sống ngoài đó vì bị tật nguyền nên mọi người có phần thiếu thiện cảm. Thêm vào đó, ở làng quê thường hay bàn tán, nói không tốt về người này người kia, trong khi con chỉ biết nỗ lực học hành và phấn đấu. Con cũng từng khóc và tủi thân, nói rằng vợ chồng tôi có điều gì tốt đẹp cũng dành hết cho con trai trưởng. Như đợt trước con mua tặng bố chiếc xe máy để đi lại, nhưng vì thương con trưởng mới lập nghiệp còn thiếu thốn nên vợ chồng tôi lại đem chiếc xe đó cho con đi. Tôi chỉ biết bảo rằng sau này khi có con, con sẽ hiểu lòng bố mẹ. Nghe vậy, con lại khóc.

Con gái thứ hai: Như bài trước đã kể, nếu ở lại Việt Nam, con cũng sẽ phát triển tốt. Khi sang châu Âu, lúc em út còn học đại học, con đã mua máy tính phụ giúp bố mẹ. Sau này, con còn cho các chị em vay vốn làm ăn, mua đất đai và cùng em út lo thuốc thang, sắm sửa cho bố mẹ. Thời gian đầu nơi xứ người rất khó khăn, con từng viết thư về khóc vì nhớ và thương bố mẹ vất vả. Con cũng đã tự tay lo liệu, đưa chồng, gia đình chồng và bố chồng sang châu Âu du lịch (đợt đó tôi bị ốm và tiếc tiền cho con nên không đi). Con cũng giúp đỡ gia đình tôi về vật chất rất nhiều, như tôi đã kể ở bài trước.

Con trai trưởng (con thứ ba): Hiện tại con đã mở được công ty riêng, có ôtô, con cái khỏe mạnh khiến tôi rất tự hào. Tuy nhiên, con lại hỗn hào và coi thường bố mẹ. Lúc nhỏ, con từng bị bố đánh thừa sống thiếu chết vì nghi ăn trộm tiền của bà nội, dù thực chất con chỉ lấy một số tiền rất nhỏ. Con hiền lành, ít nói và có nhiều bạn bè. Lên cấp hai, vì nhà nghèo nên tôi gửi con ra thành phố cho bác (chị chồng) nuôi dưỡng, đồng thời cho học tiếng Anh. Ở môi trường thành phố, con ăn mặc đẹp trai, ai cũng khen. Nhưng được vài năm, bác bảo con hay trộm đồ và nói dối nên trả về quê học bổ túc cấp ba. Vợ chồng tôi luôn hối hận vì đã không ở bên con trong giai đoạn khó khăn đó.

Lớn lên, chúng tôi nhờ người xin cho con làm lái máy, nhưng con bị tai nạn nên hoảng sợ và tự ý bỏ việc. Sau đó, chúng tôi bỏ ra vài chục triệu đồng (một số tiền rất lớn vào thời điểm đó) nhờ bên ngoại xin cho con đi làm nhưng con không phù hợp nên xin ra ngoài. Con vào Nam ở nhờ nhà chị cả và được bạn thân xin việc giúp. Trong thời gian đó, chị cả cho con vay tiền mua đất nhưng con không mua mà lại đem cho người bạn thân kia vay để trả nợ mà không báo với anh chị, khiến chị cả rất giận nhưng vì thương em nên bỏ qua. Sau này, cấp trên tin tưởng và muốn cất nhắc con lên vị trí cao hơn. Vợ chồng tôi đã cố lo hồ sơ đẹp cho con (vì con mới học hết trung cấp), nhưng cuối cùng con vẫn không được thăng chức.

Khi lấy vợ, con chuyển về thành phố gần nhà, tự mở công ty nên có vay mượn và xin đất như tôi đã kể ở bài trước. Con trai trưởng sống trầm tính, ít nói và ít tâm sự. Con từng khóc với vợ vì tủi thân, cảm thấy cô đơn, cho rằng anh chị em không gần gũi với mình. Nhưng các chị lại bảo do con chỉ nói vài câu rồi lấy lý do bận để cúp máy, ít khi chủ động hỏi thăm mọi người. Mỗi lần về Tết, con lại đánh chửi con cái, coi thường bố mẹ và anh em, khiến không khí gia đình căng thẳng. Con còn tuyên bố các chị không có quyền gì đối với đất đai bố mẹ đang ở, đồng thời đòi xây nhà thờ họ tại đây (dù chồng tôi không phải trưởng họ và dòng họ cũng đã có nhà thờ riêng).

Các con gái và con út cho rằng con trưởng thiếu lòng biết ơn, làm khổ bố mẹ. Dù vậy, các con vẫn hứa sau này sẽ chia nhau trách nhiệm chăm sóc khi chúng tôi già yếu. Tuy nhiên, tôi nghĩ con trưởng ở gần sẽ chịu nhiều thiệt thòi và phải lo toan nhiều nhất. Nếu tôi không chia phần hơn cho con, sợ con bất mãn, lại thêm họ hàng ra vào nói lời không hay. Chuyện này người ngoài hoàn toàn không biết. Tôi chỉ mong các con bao dung với nhau hơn, chủ động liên lạc và động viên anh trai để gia đình hòa thuận. Chồng tôi vì sợ con trưởng nóng nảy, hung hãn nên mỗi lần con hỗn hào đều im lặng, rồi quay sang đổ lỗi cho tôi. Con dâu cũng vì thế mà sẵn sàng cãi tay đôi, đi đâu cũng không thèm chào hỏi tôi.

Con trai út: Con từng là hình mẫu của cả làng vì vừa chăm học vừa thạo mọi việc đồng áng. Có thời gian con giấu bố mẹ nghỉ học để đi làm đồng; lúc ôn thi mất điện thì thắp đèn dầu học bài, đi cấy thuê cùng mẹ. Bạn bè từng coi thường, nói con học dốt, không chịu học hành thì sau này chỉ biết lấm bùn ngoài ruộng. Đến khi con đỗ đại học, họ lại bảo con hay ngủ gật trên lớp (do phải đạp xe hơn chục cây số và thức học từ hai giờ sáng), đỗ được là nhờ may mắn. Thực ra từ nhỏ, chúng tôi đã rèn con rất nghiêm khắc, mùa đông 4-5 giờ sáng cũng phải dậy học. Hồi nhỏ con khá bướng bỉnh, buổi trưa thường trốn đi chơi. Tôi phải đi tìm về rồi dùng roi phạt, bắt nằm im trên giường và không được khóc (chứ không đánh vào đầu hay mặt như chồng tôi).

Con út là người chứng kiến nhiều cảnh bạo lực của bố đối với mẹ mỗi khi bố say rượu. Con thường ôm giữ bố hoặc chạy đi gọi người đến can ngăn. Tính con nhút nhát, hồi nhỏ bị một người trong làng dọa nạt nên sợ đám đông. Đi học, con chỉ mặc một bộ quần áo cũ kỹ vì thương bố mẹ nghèo nên bị bạn bè thành phố xa lánh. Lớn lên, con mới biết chăm chút bản thân hơn, cao ráo, đẹp trai, nói năng từ tốn, lễ phép nên ai cũng quý mến. Ngày trước, con thiếu 0,5 điểm để đỗ nguyện vọng một nhưng lại đỗ nguyện vọng hai. Chúng tôi giấu chuyện này. Sau đó con tự ôn thi lại và đỗ đại học vào năm sau. Biết chuyện bị giấu, con buồn nhưng không trách bố mẹ.

Khi còn đi học, con đã gửi tiền về phụ giúp gia đình; hiện nay con tự mua được đất đai, chỉ còn một ít nợ không đáng lo. Con út sống thẳng tính, tự lập và rất hiếu thảo. Về chuyện cưới xin, chúng tôi giới thiệu nhiều mối nhưng con chỉ quen được vài hôm. Sang Hàn Quốc làm việc, con bảo có quen một người bên đó nhưng đến nay vẫn chưa chịu lấy vợ. Ngày đỗ đại học, cả làng đòi ăn mừng nhưng con từ chối, chỉ muốn làm một mâm cơm gia đình để thắp hương báo cáo ông bà vì không thích khoe khoang. Con út sống một mình ở Hàn Quốc. Nghe nói con làm cho một công ty nước ngoài với mức lương khá cao so với mặt bằng chung bên đó. Con ít chia sẻ chuyện đó. Tôi nghe bạn con nói có tháng con kiếm được cả gần 100 triệu đồng. Con hay đi du lịch với bạn bè nhưng không chia sẻ lên mạng, tôi nghe bạn của con ở nhà kể lại mới biết.

Con làm dự án nên thường phải làm thêm giờ vào buổi tối. Đến cuối tuần được nghỉ, con cũng hay phải mang việc về nhà làm. Tôi nghe nói con đã đỗ chứng chỉ tiếng Hàn cấp độ cao nhất nên cũng yên tâm phần nào. Có lần về nước đưa tôi đi viện, con vẫn tranh thủ mang theo máy tính để làm việc ở nhà. Con bảo đã xin công ty cho làm việc từ xa thêm một tuần rồi mới quay lại Hàn Quốc. Tôi không biết cụ thể con làm công việc gì, nhưng thấy con có thu nhập tốt nên cũng yên tâm. Công việc của con không phải lao động chân tay nên đỡ vất vả hơn anh trai của con, người phải thường xuyên đi lấy hàng vì kinh doanh buôn bán, rồi còn lo cho vợ con, chuyện nấu nướng và nuôi dạy con cái. Có lúc con trai cả bị bệnh nhưng cũng không có thời gian đi viện. Còn con trai út thì được nghỉ thứ Bảy và Chủ nhật, chỉ thỉnh thoảng khi công việc nhiều mới phải làm thêm ở nhà.

Các con tôi thành công và tự lập được như ngày hôm nay là nhờ vợ chồng tôi nghiêm khắc dạy dỗ, sống biết điều nên họ hàng mới giúp đỡ, đặc biệt là đối với con trưởng. Tâm nguyện của tôi là mong các con ngoan ngoãn, đoàn kết, các chị em bao dung và chỉ bảo cho anh trai nhiều hơn. Tôi cho rằng việc bố mẹ thương và muốn chia tài sản nhiều hơn cho người ở gần, chịu nhiều trách nhiệm chăm sóc bố mẹ là điều hợp lý. Nếu ngày xưa chúng tôi không cứng rắn, có lẽ các con đã thất học và hư hỏng như một số đứa trẻ trong xóm. Tôi kể ra đây mong mọi người cho lời khuyên: làm sao để con trai trưởng và con dâu không coi thường bố mẹ, đồng thời làm sao để các con gái và con út bớt định kiến, biết đùm bọc và cảm thông với con trai trưởng nhiều hơn. Hơn nữa truyền thống trước nay gia đình vợ chồng quê tôi, con gái không được ở nhà tổ tiên sau này sẽ không đẹp. Nên tôi chia cho các con vậy là hợp lý. Tôi muốn bù đắp cho con trai trưởng nhiều hơn là vì vậy.

Thu Hà

Read Entire Article