Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_1ac4b4399d01f529fb1ca40080588e5b, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Dặm dài hủ tiếu - Kỳ 8: Thương nhớ 'hủ tiếu sinh viên' 15.000 đồng - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Dặm dài hủ tiếu - Kỳ 8: Thương nhớ 'hủ tiếu sinh viên' 15.000 đồng

1 hour ago 2
Quảng Cáo

0943778078

hủ tiếu - Ảnh 1.

Xe hủ tiếu của anh Long dù rẻ tiền vẫn sạch sẽ, nóng hổi - Ảnh: AN VI

Tô hủ tiếu 15.000 đồng

Vào khu làng đại học Thủ Đức giờ tan tầm rất dễ nghe tiếng vá nhôm gõ lách cách vào thành nồi, mùi nước lèo xương hầm thơm lừng lan ra nhiều góc đường.

Tầm 6h chiều, sinh viên bắt đầu lục đục kéo tới. Đứa chạy xe máy tấp vội vào lề, đứa mặc áo thun, quần đùi, dép lê từ trong ký túc xá đi bộ ra. Mỗi đứa gọi một kiểu: "Cho con tô khô nghen chú, cho tô đầy đủ nha chú...".

Nhớ cái thời lên TP học, má cho 2 triệu đồng/tháng, mấy đứa sinh viên tuổi mới lớn xài quá tay, cuối tháng phải ráng ra lùa tô hủ tiếu vỉa hè cầm chừng qua tháng mới. Lúc đó cầm trong tay 200.000 đồng ăn hủ tiếu cầm chừng được hơn tuần chứ chẳng chơi.

Ông Nguyễn Minh Công (49 tuổi), người đã bán hủ tiếu ở làng đại học Thủ Đức gần 10 năm qua, là người rõ câu chuyện này nhất. Trước đây ông bán bên hông Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM. Từ ngày khu chợ ấy giải tỏa, ông dời xuống ký túc xá khu B Đại học Quốc gia TP.HCM.

Đứng từ xa nhìn cái xe hủ tiếu "cà tàng" tuổi đời hơn 10 năm cũng đủ đoán mức giá mỗi tô rất "học sinh, sinh viên". Ông kể lúc mới ra bán, mặt bằng chung hủ tiếu khi ấy chỉ 15.000 đồng.

"Đứa nào ăn sang dữ lắm đầy đủ giò, thịt, xương... thì mới có giá 20.000 đồng", ông nhớ lại mức giá 10 năm trước, còn hiện tại tô thấp nhất tại xe hủ tiếu của ông cũng chỉ lên 18.000 đồng.

Nhiều người ăn hỏi ông bán vì đam mê hay gì mà rẻ dữ thần, người đàn ông cười nói bán vậy vẫn có lời. "Chủ yếu lấy số lượng kiếm lời. Ở đây là khu sinh viên, bán không lỗ đâu, chỉ lời ít thôi", ông Công nói rồi tay vẫn thoăn thoắt trụng vắt hủ tiếu trong nồi nước lèo đang bốc khói nghi ngút.

Ngót nghét chục năm bán hủ tiếu cho sinh viên, nhiều người ăn quen đến mức chỉ cần nhìn mặt là ông Công tự động làm đúng món. Đứa thích nhiều giá, đứa không ăn hẹ... có đứa còn 18.000 đồng chỉ dám kêu tô hủ tiếu bỏ mỗi bò viên để gắp được nhiều đũa.

Ông nói bán hủ tiếu sinh viên chạy nhất vào cuối tháng. "Tụi nó hết tiền ăn lẩu, ăn phở là tìm tới ăn hủ tiếu cho rẻ chứ sao. Tui thử hỏi giờ ăn món gì có giá mười mấy, hai chục ngàn nói nghe?", ông Công cười hỏi.

"Rẻ chứ không có dơ nghen"

Nói về mấy tô hủ tiếu giá rẻ, ông Công nói lâu lâu vẫn nghe người ta hỏi nửa đùa nửa thật: "Bán rẻ vậy chắc nguyên liệu cũng... rẻ tiền lắm hả chú?". Mấy lúc như vậy ông đều khẳng định: "Rẻ chứ không có dơ nha!".

Ông kể để bán được tô hủ tiếu giá mềm cho sinh viên, người bán phải tự xoay xở từ đầu đến cuối. Mỗi ngày khoảng 3h sáng, ông đã chạy xe ra chợ đầu mối Thủ Đức mua xương ống, thịt nạc, ít giò heo và rau giá.

Ông nói đi sớm đồ còn tươi, giá cũng mềm hơn, mua quen mấy sạp nên người ta để giá dễ thở. Xương ống được ông hầm từ sáng đến chiều cho ra nồi nước lèo trong và ngọt tự nhiên.

"Nói thật nồi nước dùng của mình phải dùng nhiều gia vị hơn chút, chứ không thể nào hầm nhiều xương mà bán giá đó được. Đặc biệt cục thịt nạc, cắt phải cho mỏng, lời hay không ở chỗ đó á", ông cười hề hề nói về tuyệt chiêu cắt thịt mỏng của mình.

Câu chuyện bán rẻ nhưng không qua loa cũng là điều anh Trần Văn Long (35 tuổi), người bán hủ tiếu gần cổng ký túc xá khu A Đại học Quốc gia TP.HCM, nhắc đi nhắc lại nhiều lần.

Anh Long vào nghề này hơn bảy năm, sau khi từng làm phụ hồ rồi chạy xe ôm. Xe hủ tiếu của anh dựng sát mép đường, trên xe chỉ có nồi nước lèo, vài khay thịt và rổ rau lúc nào cũng gọn gàng.

Anh Long nói bí quyết để giữ giá rẻ nằm ở tài liệu cơm gắp mắm. Mỗi tô không nhiều thịt, vừa đủ ăn thôi. Rau giá mua số lượng lớn, hủ tiếu lấy trực tiếp từ lò quen nên giá mềm hơn.

"Bán cho sinh viên đâu có thể gắp thịt đầy tô như quán lớn. Nhưng nồi nước lèo phải ngon, tô hủ tiếu phải nóng, vậy là tụi nhỏ quay lại ăn hoài, có sức học hành nữa", anh nói. Có nhiều đêm đông khách, chỉ trong vài giờ anh Long bán hết cả trăm tô. Lời mỗi tô chỉ vài ngàn đồng, vậy chứ gom lại đủ nuôi gia đình bốn người ở TP.HCM.

Anh Long nói nhìn mấy đứa sinh viên ngồi ăn xì xụp bên lề đường nhiều lúc thấy giống mình của hơn chục năm trước. 

"Hồi đó tôi lên Sài Gòn làm công trình, cuối tháng trong túi còn mấy chục ngàn là phải kiếm mấy xe hủ tiếu rẻ rẻ ăn cầm chừng. Giờ mình bán lại cho tụi nhỏ, coi như hiểu tụi nó cần gì. Có đứa tôi thấy bự con còn bỏ thêm nhiều hủ tiếu cho nó no", anh cười.

Nhiều cuộc đời đổi thay từ tô hủ tiếu bình dân

Có xe hủ tiếu cũ mèm lại gánh trên mình câu chuyện đời dài hơn nhiều so với cái giá vài chục ngàn đồng.

Với ông Lê Văn Tư (56 tuổi), người bán hủ tiếu gần 20 năm trên đường Kha Vạn Cân (phường Hiệp Bình, TP.HCM), nhờ tô hủ tiếu rẻ ấy mà ông nuôi con cái ăn học nên người.

Vợ chồng ông Tư gắn với chiếc xe hủ tiếu từ sáng sớm đến tối khuya. Ban ngày chuẩn bị nguyên liệu, tối đẩy xe ra bán tới khi hết nồi nước lèo. Những năm tháng ấy, hai đứa con của ông lớn lên bên cạnh chiếc xe hủ tiếu vỉa hè.

Con trai lớn của ông giờ làm kỹ sư cho công ty cơ khí ở phường Bình Dương, còn cô con gái út là nhân viên ngân hàng. "Lúc tụi nó ra trường tôi vẫn đang đứng bán hủ tiếu. Tụi nó cứ nói ba nghỉ đi nhưng bán quen rồi, nghỉ thấy nhớ lắm. Nghề này không cực, có khách thì bán, không có cứ ngồi bấm điện thoại thôi", người đàn ông cười hiền.

Suốt hơn hai thập niên đứng bên nồi nước lèo nghi ngút khói, ông Tư nói vui rằng khách ruột có đứa giờ làm giám đốc. "Giỡn vậy chứ không biết nó làm gì, cũng có nhớ mặt đâu. Chỉ nhớ nhiều bữa có người chạy xe hơi tấp vô ăn. Nó nói chú ơi, con ăn ở đây hồi còn sinh viên đó. Nghe vậy thấy cũng vui", ông nói.

Ngồi kế bên chúng tôi, anh Nguyễn Văn Hùng (28 tuổi), hiện là kỹ sư công nghệ thông tin tại TP.HCM, giờ vẫn ngồi quán quen, nói nhờ tô "hủ tiếu sinh viên" của ông Tư đã giúp anh vượt qua quãng thời gian học hành chật vật.

Hùng quê ở Phú Yên, đến TP.HCM học đại học với số tiền gia đình gửi mỗi tháng chỉ vừa đủ trang trải tiền trọ và học phí. "Có ngày cuối tháng trong túi còn chưa tới 100.000 đồng. Lúc đó mấy xe hủ tiếu 15.000 đồng đúng nghĩa là cứu đói", anh nhớ lại.

Những buổi tối tan học hay làm thêm về muộn, Hùng cùng vài người bạn lại kéo nhau ra xe hủ tiếu ông Tư. Mỗi người một tô nóng hổi, vừa ăn vừa nói chuyện bài vở. "Có hôm tụi tôi đói quá ăn tô hủ tiếu sợ không xi nhê còn mua ổ bánh mì không mang theo chấm để no hơn", anh cười.

Giữa các nhà hàng sang trọng, xe hủ tiếu bình dân vẫn lặng lẽ tồn tại như một phần ký ức của nhiều người. Với người bán, đó là kế sinh nhai nuôi cả gia đình. Với sinh viên xa nhà, tô hủ tiếu bình dân ấy đủ giúp họ đi qua những ngày khó khăn của tuổi trẻ.

-----------------

>> Kỳ tới: Người giữ hồn hủ tiếu Cần Thơ

Read Entire Article