Đêm tân hôn chết lặng vì xấp phong bì 200 nghìn của nhà ngoại, phơi bày bộ mặt xa lạ của chồng yêu

1 week ago 12
Quảng Cáo

0943778078

Đêm tân hôn, giữa căn phòng đầy hoa hồng, giữa chiếc giường trải ga trắng muốt, tôi ngồi bệt dưới sàn, nước mắt giàn giụa, trước mặt là đống phong bì vương vãi.

Tôi và anh yêu nhau 3 năm rồi mới cưới.

3 năm không quá dài, nhưng cũng đủ để tôi tin rằng tình cảm của chúng tôi là thật. Tôi gặp anh hồi năm cuối đại học, khi tôi lên thành phố thực tập. Anh hơn tôi 2 tuổi, gia đình có kinh tế khá giả, nhà mặt phố, kinh doanh vật liệu xây dựng đã hai đời.

Còn tôi, con gái thị trấn, bố mẹ làm đại lý thức ăn chăn nuôi, cũng gọi là có của ăn của để, không phải khổ sở gì, nhưng nếu đặt cạnh nhà anh thì đúng là một khoảng cách xa.

Yêu nhau, tôi cũng từng tự ti. Đi với anh, bạn bè anh toàn con nhà có điều kiện, nói chuyện tiền tỷ, đất đai, xe cộ. Còn tôi chỉ biết chuyện đồng ruộng, chuyện mẹ tôi hôm nay bán được mấy tạ cám.

Nhưng anh luôn nói: "Anh lấy em, chứ có lấy gia đình em đâu. Em đừng nghĩ nhiều". Chính câu nói đó khiến tôi yên tâm mà vun vén. Tôi nghĩ, chỉ cần hai đứa thương nhau thật lòng, môn đăng hộ đối gì đó chỉ là miệng đời.

Tôi và anh yêu nhau 3 năm rồi mới cưới.

Đám cưới, vì bên nhà anh khách mời đông, toàn khách hàng, đối tác làm ăn, nên hai gia đình thống nhất tổ chức trên thành phố, ở một khách sạn 4 sao gần trung tâm. Bố mẹ tôi ban đầu muốn làm ở thị trấn cho gần gũi, nhưng rồi cũng đồng ý, vì muốn con gái được nở mày nở mặt.

Ngày cưới, bố mẹ tôi mời họ hàng hơn 50 người, phải thuê 2 chiếc xe 45 chỗ để chở mọi người lên. Ai cũng háo hức. Các bác, các thím cả đời quanh quẩn ở thị trấn, chưa bao giờ bước chân vào khách sạn lớn như thế. Mẹ tôi dặn đi dặn lại: "Lên đấy ăn mặc tươm tất vào, đừng làm con nó xấu hổ".

Hôm đó, tôi đứng trên sân khấu nhìn xuống, thấy hàng ghế nhà ngoại tôi ai cũng xúng xính áo dài, vest, ngồi ngay ngắn, mặt mày rạng rỡ tự hào. Tôi đã thực sự hạnh phúc. Tôi nghĩ mình là cô dâu may mắn nhất.

Tiệc tàn, chúng tôi về phòng tân hôn mà khách sạn tặng cho cô dâu chú rể. Một căn phòng rộng, thơm nức mùi hoa hồng người ta rải trên giường. Tôi mệt rã rời sau một ngày dài, nhưng trong lòng vẫn lâng lâng.

Hôn nhân rạn vỡ ngay đêm tân hôn

Đêm tân hôn, tắm rửa xong, anh bảo: "Vợ chồng mình khui thùng tiền mừng đi em. Xem hôm nay được bao nhiêu, mai còn biết đường mà trả nợ cho bố mẹ".

Đêm tân hôn, chúng tôi sà xuống sàn, giữa một đống phong bì đủ màu. Tôi mở, anh ghi sổ. Những phong bì đầu tiên là bạn bè anh, đối tác của bố mẹ anh, toàn 1 triệu, 2 triệu, có phong bì 5 triệu. Anh ghi thoăn thoắt, miệng cười: "Bạn anh toàn dân làm ăn, mừng cũng thoáng".

Đêm tân hôn, chúng tôi sà xuống sàn, giữa một đống phong bì đủ màu.

Đêm tân hôn, chúng tôi sà xuống sàn, giữa một đống phong bì đủ màu.

Rồi đến tập phong bì của bạn tôi, đồng nghiệp tôi, thường là 500 nghìn đến 1 triệu. Anh vẫn gật gù.

Cho đến khi tôi mở đến xấp phong bì buộc chun riêng của họ hàng nhà tôi. Mẹ tôi đã cẩn thận ghi chú: "Họ ngoại".

Tôi mở phong bì đầu tiên: 300 nghìn. Phong bì thứ hai: 200 nghìn. Thứ ba: 300 nghìn. Thứ tư: 200 nghìn...

Tôi vẫn vô tư đọc: "Bác Thìn 300, thím Hợi 200..."

Bỗng anh khựng lại. Mặt anh sa sầm. Anh giật luôn cái phong bì trên tay tôi, nhìn chằm chằm vào con số 200.000 viết vội bên trong.

Anh rít lên: "Sao lại mừng ít thế này?"

Tôi sững người.

Anh lôi cả xấp ra, mở liên tục. Toàn 200, 300. Có những phong bì cũ, loại phong bì giấy kẻ ngang vẫn bán ở quán tạp hóa thị trấn, bên trong kẹp thêm mấy tờ tiền lẻ.

Anh ném đánh "bịch" xấp phong bì xuống sàn, giọng gằn lên: "Đi đám cưới khách sạn 4 sao mà mừng 200 nghìn? 200 nghìn thuê không được cái chỗ ngồi nữa! Nhà em nghĩ gì vậy?".

Tôi chết lặng. Tai tôi ù đi.

Tôi cố phân trần, giọng líu ríu: "Anh... anh nói gì vậy? Họ hàng em chủ yếu làm nông, buôn bán nhỏ ngoài chợ thôi. 200-300 nghìn là 2 ngày thu nhập của người ta rồi. Với lại bố mẹ em thuê xe cho mọi người lên đây, ai cũng phải nghỉ làm cả ngày, đến chung vui với vợ chồng mình là quý lắm rồi anh ạ..."

Tôi chưa nói hết câu, anh đã cắt ngang. Lần đầu tiên trong 3 năm yêu nhau, tôi thấy anh nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ đến thế.

"Quý? Quý mà làm xấu mặt nhà anh à? Em không thấy lúc vào tiệc, họ hàng nhà em ăn mặc nhếch nhác, quê mùa thế nào à? Người ta nhìn vào người ta đánh giá cả nhà anh đấy! Người ta bảo anh lấy vợ không môn đăng hộ đối, anh còn cãi. Giờ ngẫm lại thấy đúng quá! Toàn một lũ keo kiệt, nghèo hèn!"

Từng chữ "keo kiệt, nghèo hèn" như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.

Tôi run lên vì uất. Đó là những người bác, người chú đã cõng tôi trên lưng từ bé. Là bà thím đã cho tôi vay 500 nghìn khi tôi trọ học trên thành phố hết tiền mà không dám xin bố mẹ. Là những người sáng nay 4 giờ đã dậy, đi xe 3 tiếng lên thành phố, chỉ để được nhìn tôi mặc váy cô dâu, rưng rưng nắm tay tôi bảo "Con gái bác xinh quá".

Họ ăn mặc không sang trọng bằng khách nhà anh thật. Áo vest của bác tôi đã sờn vai. Chiếc áo dài của thím tôi là mượn của cô hàng xóm. Nhưng họ đã mặc những gì tươm tất nhất họ có để đến với tôi. Vậy mà trong mắt chồng tôi, họ là vết nhơ làm xấu mặt đám cưới.

Tôi gào lên: "Anh nói lại xem? Ai cho phép anh xúc phạm họ hàng nhà tôi như thế? Lúc anh thống nhất tổ chức 1 lần trên thành phố, anh có nói với tôi là nhà tôi phải mừng bao nhiêu mới đủ không? Anh có biết để đi cái đám cưới này, bác em phải bán mấy chục cân thóc không?"

Anh cũng không vừa: "Thì anh nói đúng còn gì! Cô thử nhìn lại xem, nhà tôi bỏ ra bao nhiêu tiền làm cỗ khách sạn, mỗi mâm mấy triệu bạc, người ta đi 200 nghìn thì có phải lỗ chỏng vó không? Nhà cô tính toán khôn thế!".

Đêm tân hôn, chúng tôi quay lưng vào nhau mà ngủ.

Đêm tân hôn, chúng tôi quay lưng vào nhau mà ngủ.

Đêm tân hôn của tôi đấy.

Đêm tân hôn, giữa căn phòng đầy hoa hồng, giữa chiếc giường trải ga trắng muốt, tôi ngồi bệt dưới sàn, nước mắt giàn giụa, trước mặt là đống phong bì vương vãi. Còn người đàn ông tôi vừa gọi là chồng, người 3 tiếng trước còn ôm tôi nói "yêu em nhất trên đời", giờ đang nhìn tôi như kẻ thù, miệng không ngừng kể lể về tiền cỗ, tiền lỗ, về sĩ diện.

Không có nến, không có rượu vang, không có cái ôm dịu dàng nào cả. Chỉ có tiếng nấc của tôi và tiếng thở hắt đầy bực bội của anh.

Tôi chợt hiểu ra, 3 năm yêu nhau, anh chưa bao giờ thực sự bước vào thế giới của tôi. Anh chưa từng về thị trấn tôi ăn một bữa cơm quê đúng nghĩa, chưa từng hiểu 200 nghìn nó to thế nào với người nông dân. Anh chỉ yêu một phiên bản "đã được thành phố hóa" của tôi.

Đêm tân hôn, chúng tôi quay lưng vào nhau mà ngủ. Tôi không ngủ được. Tôi cứ nghĩ mãi, mở đầu hôn nhân như thế này, liệu có hạnh phúc nổi không?

Một người chồng có thể vì mấy trăm nghìn tiền mừng cưới mà sẵn sàng chà đạp lên tự trọng của vợ, lên tình thân của vợ, thì sau này khi cuộc sống có bao nhiêu chuyện tiền bạc, va chạm, anh ta sẽ còn đối xử với tôi và gia đình tôi ra sao nữa?

Tôi sợ, đám cưới vừa xong, mới đêm tân hôn mà hôn nhân của tôi hình như đã bắt đầu rạn nứt rồi.

Đêm tân hôn vô tình nghe những lời em gái chồng nói với mẹ và chồng mà tôi bủn rủn chân tay

Khi biết tôi mang thai, chồng tôi quyết định cưới gấp. Vì chưa đủ tiền mua nhà, chúng tôi đành về ở chung với bố mẹ chồng và mẹ con em gái chồng. Anh...

Read Entire Article