KHÔNG KÉN CHỌN VAI, KHÔNG NGẠI KHỔ NGẠI KHÓ
Vai Tạ trong Mưa đỏ - bộ phim lấy cảm hứng từ sự kiện 81 ngày đêm bảo vệ thành cổ Quảng Trị, đang giữ kỷ lục doanh thu phòng vé Việt - đã mang về cho anh liên tiếp 3 giải thưởng điện ảnh lớn. Tạ có khiến anh áp lực khi nhận vai tiếp theo?
Để có được ngày hôm nay, tôi đã đi qua một hành trình dài không ít khó khăn, nhưng bản thân tôi chưa bao giờ cho phép mình bỏ cuộc. Bước ngoặt lớn từ vai Tạ và 3 giải thưởng năm 2025 giống như một lời khẳng định cho sự kiên trì đó. Nó thay đổi cách tôi đối mặt với nghề: tôi không còn hoang mang hay lo lắng như những ngày đầu, mà có được sự điềm tĩnh, vững vàng hơn để tiếp tục dấn thân vào những vai diễn gai góc tiếp theo. Còn danh tiếng hay áp lực, tôi chỉ xem đó là những gia vị đi kèm trên con đường làm nghề mà thôi.
Thành công và tầm vóc của tác phẩm Mưa đỏ, cùng hình ảnh anh Tạ kiên cường, chính là cái gốc, tiền đề vững chắc nhất nâng bước cho sự nghiệp của tôi. Thay vì xem đó là một áp lực cần vượt qua, tôi coi đó là điểm tựa để bản thân vững tâm hơn. Bước sang những dự án tiếp theo như Tận hiến hay Chuyến đi nhớ đời, tôi tiếp tục mang tinh thần rèn luyện khắt khe và sự nghiêm túc đó vào phim trường, nỗ lực sáng tạo ra những màu sắc nhân vật mới để cống hiến cho công chúng.

Diễn viên Nguyễn Phương Nam
ẢNH: NVCC

Vai Tạ trong Mưa đỏ là bước ngoặt của Nguyễn Phương Nam
ẢNH: NVCC
Từ người lính Tạ trong Mưa đỏ đến Đỗ Chiến trong Tận hiến, rồi nay là ông bố đơn thân trong Chuyến đi nhớ đời, anh có chủ ý chọn những nhân vật khác nhau để tránh bị đóng khung hình ảnh?
Khi làm nghề, tôi không bao giờ kén chọn vai hay ngại khó, ngại khổ. Duyên đưa tôi đến với nhân vật nào, tôi đều trân trọng và dốc hết sức mình cho nhân vật đó. Mỗi vai diễn là một số phận, một cuộc đời hoàn toàn độc lập.
Khi nhận bất kỳ kịch bản nào, điều tôi quan tâm nhất là nhân vật đó có đủ chiều sâu để mình trăn trở, nỗ lực và thể hiện hết mình trên phim trường hay không. Sự khác biệt của các vai diễn đến một cách tự nhiên, chứ không phải từ một sự tính toán máy móc nào cả.
TÌM CHẤT LIỆU TỪ CUỘC SỐNG
Trong dự án điện ảnh mới Chuyến đi nhớ đời, anh đảm nhận vai chính Hoàng - một ông bố đơn thân. Được biết ngoài đời anh cũng đã làm bố, vậy có giúp anh diễn dễ dàng vai này không?
Những trải nghiệm thực tế, từ tình yêu thương vô điều kiện cho đến sự kiên nhẫn khi chăm sóc con, giúp tôi có được sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật.
Tuy nhiên có một sự khác biệt rất thú vị: ngoài đời tôi là ông bố của một cô con gái nhỏ, nhưng trong phim, nhân vật Hoàng lại là bố đơn thân của một cậu con trai. Cách một người cha trò chuyện, dạy dỗ và thể hiện tình cảm với con trai có sự cứng rắn, bộc trực rất khác so với sự mềm mỏng, nhẹ nhàng dành cho con gái. Đây là một bài toán đòi hỏi tôi phải đọc kịch bản, trăn trở và nỗ lực rất nhiều để thay đổi thói quen làm bố hằng ngày của mình và tôi xem đây là một thử thách đầy hào hứng trên phim trường.
Anh còn tìm thêm chất liệu từ đâu nữa để tạo nên cảm giác chân thực của tình phụ tử?
Tôi đã dành nhiều thời gian bám trụ ngoài đường phố để tìm chất liệu từ cuộc sống. Vì đặc thù nhân vật, tôi phải tập trung học tiếng miền Nam, lân la đi khắp các khu chợ từ sáng sớm để quan sát cách mọi người buôn bán, giao tiếp và mưu sinh. Trong phim, Hoàng là một nhân viên đa cấp, cuộc sống luôn đầy rẫy những lo toan, tính toán nhưng sâu bên trong vẫn là một người cha yêu con hết mực.

Vai Đỗ Chiến trong Tận hiến
ẢNH: NSX

Hình ảnh ông bố trong Chuyến đi nhớ đời
ẢNH: NVCC
Những khoảnh khắc thi thoảng bắt gặp trên đường: một người đàn ông lam lũ đang lao động vất vả dưới nắng gắt, hay một người cha tất tả đèo đứa con nhỏ phía sau xe đều chạm vào cảm xúc trong tôi. Tất cả những hình ảnh mộc mạc, đầy sương gió ấy chính là vốn sống quý giá để tôi gom nhặt vào vai diễn.
Có cảm giác anh thường chọn những nhân vật nhiều nội tâm. Đó cũng là Nguyễn Phương Nam ngoài đời?
Bản thân tôi luôn bị thu hút bởi những nhân vật có thế giới nội tâm gai góc, nhiều khuất lấp và trăn trở hơn là những dạng vai hào nhoáng, mang tính chất ngôn tình.
Đi qua 34 năm cuộc đời, tôi nhận ra tài sản lớn nhất của một người diễn viên chính là vốn sống và sự thấu cảm. Khi người ta có đủ trải nghiệm để nhìn thấu những hỷ nộ ái ố của cuộc đời, tự khắc bên trong sẽ hình thành một sợi dây đồng cảm sâu sắc với số phận của con người.
Chính vì vậy, khi nhận những vai diễn nhiều nội tâm và sự hy sinh, tôi không cần phải dùng đến kỹ thuật diễn xuất máy móc để "gồng" lên cho giống nhân vật. Tôi mang chính sự thấu cảm và những chất liệu thực tế mà mình tích lũy qua năm tháng vào phim trường để sống cùng nhân vật.

1 hour ago
8






