Quảng Cáo
0943778078
Trận thắng năm 2025 chỉ là thành công nhất thời.
Năm ngoái khi đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam giành được một số thành tích như thắng được đội tuyển bóng chuyền nữ Thái Lan một trận để lần đầu tiên vô địch một chặng SEA V League (nay đổi tên thành SEA V cup), giành được quyền tham dự World Cup bóng chuyền nữ thì rất nhiều người đã lạc quan cho rằng khoảng cách về trình độ của đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam so với Thái Lan đã được san lấp. Từ đây chúng ta có thể chơi sòng phẳng với họ.
Thậm chí năm nay trước thềm giải SEA V cup diễn ra khi Thái Lan không tập hợp được thành phần tốt nhất cho đội tuyển, không ít người từ giới chuyên môn, truyền thông và cả người hâm mộ cho đây là một cơ hội không thể tốt hơn để chúng ta một lần nữa lật đổ vị thế độc tôn của Thái Lan ở sân chơi này.
Tôi thì không nằm trong số những người lạc quan như vậy mà xem đó chỉ là một thành công nhất thời và tôi có viết bài "tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam mong manh". Quả thật năm nay sau khi chứng kiến tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam nhận ha thất bại cùng với tỉ số 0-3 trước Thái Lan với những set thua rất đậm thì rõ ràng trình độ và đẳng cấp của chúng ta so với Thái Lan vẫn có một khoảng cách rất lớn.
Nhìn lại thành tích của đội tuyển cách đây một năm, dù muốn hay không chúng ta cũng phải thừa nhận rằng nhờ thời điểm đó chúng ta sở hữu một tay đập rất xuất sắc đó là Bích Tuyền. Năm nay khi Bích Tuyền không thi đấu thì một khoảng trống mênh mông về chất lượng được lộ ra.
Mặc dù chúng ta vẫn có thể tập hợp được tương đối đầy đủ những cầu thủ tốt nhất của làng bóng chuyền nữ cho đội tuyển Quốc gia. Từ những vận động viên kỳ cựu như Trần Thị Thanh Thúy, Lưu Thị Huệ, Lê Thanh Thúy, Khánh Đang... đến những vận động viên đang độ chín sự nghiệp như Vi Thị Như Quỳnh, Bích Thủy... hay những vận động viên trẻ đầy triển vọng như Quỳnh Hương, Ánh Thảo.
Tuy nhiên, những điểm yếu cố hữu của đội tuyển như đỡ bước một không tốt, tổ chức tấn công thiếu linh hoạt, biến hóa, phong thủ trên lưới và hàng sau không tốt, ít có cầu thủ sở hữu khả năng phát bóng phá bước một của đối phương, tâm lý và bản lĩnh thi đấu không ổn định... vẫn bộc lộ rất rõ.
Bên cạnh đó chúng ta cũng chưa dám mạnh dạn thay đổi trên băng ghế huấn luyện để tạo một luồng sinh khí mới cho đội tuyển. Tôi dám khẳng định rằng với những gì hiện có chúng ta đừng mơ về một trận đấu sòng phẳng (có thể thua sát nút) chứ chưa nói đến một cuộc lật đổ trước đội tuyển Thái Lan.
Nhân đây tôi cũng xin phép được 'đính chính' một nhận định của một số người rằng đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam là kình địch của đội tuyển bóng chuyền nữ Thái Lan.
Tôi khẳng định rằng đội tuyển bóng chuyền nữ chúng ta chưa bao giờ đạt đến cảnh giới là kình địch với đội tuyển Thái Lan cả. Bởi vì trong thể thao việc các đội tuyển hay các vận động viên được gọi là kình địch của nhau là khi họ có trình độ và đẳng cấp tương đương nhau. Mỗi khi gặp nhau (thi đấu) họ thường tạo ra những trận đấu kịch tính, ngang tài, ngang sức. Họ cạnh tranh nhau quyết liệt về thành tích đối đầu, về danh hiệu. Và dĩ nhiên họ có thắng, có thua lẫn nhau.
Những ví dụ kinh điển cho khái niệm kình địch trong thể thao có thể kể ra như sau: Đội tuyển bóng đá nam Brazil và Argentina ở khu vực Nam Mỹ; Câu lạc bộ bóng đá Barcelona và Real Madrid ở La Ligar hay bộ ba huyền thoại trong làng quần vợt nam gồm Roger Ferderer, Rafael Nadal và Novak Djokovic...
Trong khi đó hàng chục năm qua mỗi khi gặp nhau ở các giải đấu chính thức chúng ta gần như thua tuyệt đối trước người Thái xét trên mọi khía cạnh.
Để có thể rút ngắn khoảng cách về trình độ, đẳng cấp với Thái Lan về trước mắt đội tuyển cần có một huấn luyện viên đảng cấp ( giống như bên đội nam đã làm được) để tạo ra một luồng gió mới cho đội tuyển, từ đó tạo được một cú hích về mặt tinh thần, sự tự tin cũng như cảm hứng cho các vận động viên.
Còn về lâu dài liên đoàn bóng chuyền Việt Nam cần có sự cải tổ mạnh mẽ khâu tuyển chọn, đào tạo và hệ thống thi đấu để chúng ta có một thế hệ vận động viên có mức "trần" cao hơn cả về thể hình, chuyên môn, tinh thần và bản lĩnh thi đấu thì mới mong nâng tầm đội tuyển được. Nói gì thì nói "có bột mới gột nên hồ".
Còn với riêng đội tuyển chúng ta cần có nhiều cơ hội cọ xát ở những giải đấu và các đối thủ có chất lượng cao để học hỏi và rèn luyện bản lĩnh thi đấu. Nếu có tổ chức các giải đấu quốc tế thì cốt yếu phải mời cho được những đội có chất lượng chứ không phải những đối thủ làng nhàng rồi đội tuyển chúng ta cứ thi đấu là thắng như chẻ tre, rồi tung hô nhau lên tận mây xanh nhưng rốt cuộc chẳng học hỏi được gì.
Chúng ta muốn cạnh tranh với Thái Lan thì phải âm thầm, khiêm tốn chuẩn bị nền tảng cho tốt mà vươn lên chứ không phải ăn thua, kèn cựa với họ trong một trận đấu hay một giải đấu nào đó.
Nếu có một hình mẫu nào gần gũi, sinh động và thiết thực nhất cho bóng chuyền nữ Việt Nan nói chung và đội tuyển bóng chuyền nữ nói riêng học hỏi thì đó là cách vươn lên của đội tuyển bóng đá nam Việt Nam.
Hẳn mọi người còn nhớ trước năm 2000 các đội tuyển bóng đá nam Việt Nam (từ các tuyến U cho đến đội tuyển quốc gia) hoàn toàn lép vế trước Thái Lan. Thậm chí mỗi lần đối đầu với Thái Lan các cầu thủ chúng ta luôn bộc lộ tâm lý e sợ và cam chịu.
Nhưng với cách làm bài bản và căn cơ, kết hợp cả những giải pháp ngắn hạn cùng những chiến lược lâu dài, bóng đá nam chúng ta từng bước rút ngắn khoảng cách trình độ và vươn lên cạnh tranh sòng phẳng với Thái Lan.
Nhìn nhận một cách khách quan thì từ nhiều năm nay bóng đá nam Việt Nam đã trở thành một kinh địch đúng nghĩa với Thái Lan. Hy vọng trong một tương lai không xa bóng chuyền nữ chúng ta cũng làm được điều tương tự.
Lê Quảng Đại







