Quảng Cáo
0943778078
Tôi có nên mặc kệ chồng, miễn sao tháng anh vẫn đưa đủ số tiền vợ chồng thống nhất, để tôi có tiền trả nợ mua đất, tích lũy thêm.
Tôi 36 tuổi, có hai con gái đang học lớp 7 và lớp 2. Chồng 40 tuổi, đang làm xa nhà, mỗi tháng về nhà khoảng 2-3 lần vào dịp cuối tuần. Chúng tôi lấy nhau sau hai năm tìm hiểu, đều cùng cảnh xa quê vào Nam lập nghiệp. Trước đây vợ chồng làm trong doanh nghiệp tư nhân, gặp rồi lấy nhau. Xuất thân cả hai bên đều không khá giả nên từ đầu, chúng tôi xác định xây dựng gia đình nhỏ bằng tự thân chứ không được hỗ trợ từ nội ngoại. Cưới nhau được một năm, chúng tôi có bé gái đầu. Năm 2019, khi bé được 4 tuổi, vợ chồng quyết định mượn 200 triệu đồng cùng số tiền tích cóp mua được căn nhà nhỏ bằng hình thức viết giấy tay.
Minh họa AI
Ngoài công việc chính, vợ chồng trồng rau, nuôi gà để có thêm tiền chi tiêu hàng ngày. Thời điểm này, lương chúng tôi khoảng 14 triệu đồng, tôi cố gắng chi tiêu trong khoảng đó, dành ra khoản riêng trả ngân hàng mua nhà. Được khoảng một năm sau, tôi phát hiện chồng dính vào cờ bạc, cá độ. Lúc đầu anh nói dối quanh co, sau hết khả năng trả mới nói thật khoản nợ khoảng 250 triệu đồng. Tôi như rớt xuống vực thẳm, bất lực cùng cực. Số tiền mua nhà vẫn chưa trả được bao nhiêu, nay thêm khoản nợ của chồng, trong khi hai bên gia đình đều nghèo.
Tôi quyết định bán nhà để trả hết số tiền nợ mua nhà và giúp chồng trả thêm một khoản trả nợ, số nợ còn lại vay bên nội để trả. Tôi bỏ qua cho anh lần này, hy vọng anh thay đổi. Cũng lúc này, tôi có bầu bé thứ hai, dù đã dùng biện pháp tránh thai hàng ngày. Thương con, tôi quyết định giữ lại bé. Kể từ đó, chúng tôi ra ở trọ, vợ chồng làm thêm để hy vọng lo đủ cho con và trả nợ bớt chỗ vay bên nội.
Đến năm 2024, tôi phát hiện chồng tiếp tục nợ thêm 60 triệu đồng, đến lúc này tôi quyết định ly hôn vì đã quá thất vọng về anh. Anh lại xin cho thêm cơ hội, giải thích là do nợ cũ trả chưa xong nên còn sót lại. Anh quyết định xuống thành phố để làm lại, mong tôi ở nhà lo cho con để anh làm trả nợ và nuôi con. Tôi mặc kệ, anh muốn đi đâu, làm gì cũng được. Cũng lúc này, tôi thi đậu vào trường công lập, công việc tạm ổn. Từ khi anh đi, cuộc sống 3 mẹ con cũng nhẹ nhàng hơn. Tôi xác định tư tưởng như một người mẹ đơn thân, lo cho con chu toàn, bỏ lại suy nghĩ lo lắng cho chồng như trước đây. Ngoài công việc trên trường, tôi làm thêm vườn ở nhà để có thêm thu nhập. May mắn hai con gái rất ngoan, tự lập, học tốt nên tôi cũng đỡ vất vả.
Về phần chồng, anh đi làm và ở trọ cùng đứa em trai con chú, tầm hai tuần lại về thăm vợ con. Những ngày về cùng con, anh phụ tôi việc nhà, đưa con đi chơi. Hai con gái nên sống tình cảm, rất quấn bố, đặc biệt bé đầu. Thời gian đầu, anh gửi về phụ tôi tháng 5 triệu đồng, số còn lại để trả nợ dần dần. Từ giữa năm 2025, anh gửi về cho tôi đều đặn tháng 10 triệu đồng. Đầu năm 2026, nợ cũng hết, anh dành dụm mua được chiếc xe máy tầm 30 triệu đồng. Số tiền anh gửi về, tôi cất riêng, để lo việc về quê nội ngoại dịp hè hoặc công việc khác. Đến đầu tháng 4 vừa rồi, chúng tôi dành dụm mua được miếng đất nhỏ. Ngoài số tiền tôi cất lâu nay vẫn còn nợ ngân hàng 100 triệu đồng, tháng trả dần dần. Lương anh gửi về, tôi để trả nợ mua đất, hy vọng sẽ trả hết rồi cố gắng dành tiếp xây nhà.
Tưởng đâu mọi việc ổn định như thế, cách đây một tháng, tôi phát hiện xe máy của anh không còn. Tôi hỏi, anh kêu cho em họ mượn, nếu không tin có thể hỏi. Tôi biết chắc lần này cũng là anh nói dối, tôi không buồn hỏi thêm. Thật lòng mà nói, anh ở xa, 3 mẹ con tự lo cho nhau, thấy rất ổn, cuộc sống nhẹ nhàng hơn nhiều. Từ khi anh đi làm xa, mọi việc lớn nhỏ trong nhà, con học hành, ốm đau, một tay tôi gánh vác, lúc nào bận quá thì các bác hàng xóm hỗ trợ. Khi anh đi, tôi nói rõ, nếu lâm vào nợ nần nữa là tự anh gánh, tôi không liên quan, cũng không phụ trả một đồng nào. Lần này, tôi không còn tra hỏi hay lo lắng, giống như mặc kệ luôn.
Từ khi phát hiện ra việc chồng nói dối chiếc xe, anh vẫn đi làm, ngày gọi điện về hỏi thăm con cái, cuối tuần vẫn về thăm con, nhưng tôi không muốn nói gì với anh, càng không muốn cho anh đụng vô người. Tôi chỉ muốn độc giả cho lời khuyên về hai cách tôi còn phân vân: Một là, ly hôn để không còn vướng bận, nghĩ ngợi nhiều, tập trung lo cho con. Đổi lại, tôi không tin là sau ly hôn, chồng chu cấp tiền đầy đủ như trước. Hai là mặc kệ chồng, miễn sao tháng vẫn đưa đủ số tiền hai vợ chồng thống nhất, để tôi có tiền trả nợ mua đất, tích lũy thêm. Anh ở xa, tôi cũng coi như sống ly thân luôn rồi. Nếu mình tôi vừa lo toan nhà trọ, học hành, vừa trả nợ mua đất e là không đủ. Rất mong độc giả cho tôi hướng giải quyết sáng suốt nhất. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Diệp Hà








