
Thầy Chris và bé Hiền cặm cụi học dưới ánh đèn đường ngay vỉa hè - Ảnh: D.PHAN
Người thầy tên Christopher (35 tuổi), mà mọi người gọi thân thương là Chris, đến từ Anh và đã qua Việt Nam công tác một năm nay. Còn cô học trò tên Thanh Hiền (9 tuổi) cùng mẹ là chị Mai Anh (44 tuổi) đã bán vé số tại đó cũng ngót bốn năm rồi.
Lớp học vỉa hè, đèn đường soi sáng
Lớp học đặc biệt với vỉa hè làm bàn, ánh sáng hắt xuống từ đèn đường làm đèn học. Hình ảnh ba người tập trung cao độ vào buổi học, quên đi cái xô bồ hối hả của dòng xe xuôi ngược ngay bên cạnh.
Thầy giáo Chris có vẻ khá căng thẳng khi thấy có người lại gần. Thoáng chút suy nghĩ và anh hứa sẽ nói chuyện với khách sau vì không muốn làm học trò mình bị phân tâm khi học. Anh nói luôn muốn mỗi tiết học của mình phải thật nghiêm túc và mang lại hiệu quả tốt nhất.
Mẹ cô bé - chị Mai Anh - cũng nháy mắt rồi thì thầm nói chịu khó đợi sau khi tiết học kết thúc vì ngay cả chị cũng không dám xen vào mỗi lúc thầy dạy. Giữ lời hứa, hoàn thành hai giờ dạy, Chris bắt đầu câu chuyện bằng việc nhớ lại một lần đi ngang đoạn đường này tình cờ thấy cô gái nhỏ cùng mẹ đang chăm chú làm bài dưới ánh đèn giao thông.
Hình ảnh đó khiến anh xúc động và lóe lên ý nghĩ phải làm gì đó giúp cô bé ấy học tốt hơn. "Tôi thấy cô bé đáng khâm phục bởi dù trong hoàn cảnh nào cũng không xem nhẹ việc học, còn mẹ cô bé là một người mẹ tuyệt vời. Chị ấy đã làm tất cả những gì tốt đẹp nhất để con gái mình có thể đến trường và tiếp tục việc học. Tôi ngỏ ý muốn dạy bé tiếng Anh và rất mừng vì hai mẹ con đồng ý để tôi làm việc này", Chris nhớ lại.
Người dân quanh đó và người đi đường không xa lạ gì với hình ảnh hai mẹ con mỗi tối dắt díu nhau ra chỗ cột đèn giao thông. Mẹ bán vé số, con thì học bài. Vì hoàn cảnh, Hiền phải theo mẹ mưu sinh khắp các nẻo đường của TP. Cuộc sống dẫu cơ cực, song ánh mắt bé Hiền vẫn luôn đong đầy nét hồn nhiên của trẻ thơ.
Tôi yêu TP.HCM bởi con người ở đây rất thân thiện, cởi mở và hiếu khách. Một năm sống ở đây thực sự đã cho tôi nhiều trải nghiệm đáng nhớ mà tôi hy vọng sẽ có dịp trở lại đây sớm thôi.
Anh CHRISTOPHER
Yêu và mong sẽ trở lại
Thấy Hiền ham học, nhiều người đi đường còn ghé tặng sách vở, bút thước, ly nước, hộp bánh để động viên cô bé. Có người còn cho tiền nhưng chị Mai Anh xin không nhận, chỉ mời họ mua vé số để mấy mẹ con được về nhà sớm hơn.
Mỗi ngày bán được 300 tờ vé số, hết sớm về sớm, không thì có khi khoảng 23h thấy người đi đường thưa bớt ba mẹ con mới về lại căn phòng trọ cách đó chừng hai cây số. Hỏi chuyện thầy Chris dạy Hiền học tiếng Anh, chị Mai Anh nói thật sự rất biết ơn.
"Bán vé số thu nhập bấp bênh vầy tiền đâu cho con đến trung tâm học, nên khi thầy nói sẽ dạy con bé, mẹ con tôi mừng lắm. Mà thầy rất nghiêm túc và tận tâm, luôn có mặt đúng giờ. Ngoài dạy tiếng Anh, thầy còn dạy bé các kỹ năng trong cuộc sống nữa, mẹ con tôi rất biết ơn thầy", chị Mai Anh cười.
Không biết đáp lại tấm lòng của thầy thế nào, vậy là có hôm mấy mẹ con mời thầy ăn bánh chưng, có hôm bánh giầy kẹp chả, hôm lại ly nước mía. Mà ông thầy không chê cái gì, được mời món nào cũng hào hứng thưởng thức.
Cứ vậy ngày qua ngày dưới ánh đèn vàng mờ đục, thầy Chris miệt mài gieo tri thức cho bạn nhỏ ham học. Người đi đường thích thú với hình ảnh đó, nhiều người rút điện thoại ghi lại hình ảnh ấy nhưng cả hai thầy trò chẳng mấy bận tâm, chỉ tập trung vào những trang sách.
Hỏi về ước mơ, ánh mắt Hiền như lấp lánh nói muốn trở thành bác sĩ. Người mẹ nghe vậy buông lời "Học bác sĩ phải giỏi với tốn tiền lắm nha". Cô bé nghe vậy ngập ngừng: "Hay con làm giáo viên cho đỡ tốn tiền". Người mẹ nhìn con gái có chút ái ngại, bởi hơn ai hết, chị hiểu rõ gia cảnh của mình, hiểu tương lai vốn chưa gì rõ ràng phía trước. Nhưng thôi kệ, con gái có ước mơ, người làm mẹ như chị sẽ nỗ lực chắp cho con thêm đôi cánh vươn xa.
Theo kế hoạch, tháng 6 tới thầy Chris sẽ về nước. Anh thật thà nói chưa có kế hoạch nhưng vẫn hy vọng có dịp được quay lại. "Tôi rất yêu Việt Nam, người phương Tây chúng tôi có thể học hỏi lòng yêu nước của quê hương các bạn. Tôi đã đọc về lịch sử đấu tranh bảo vệ đất nước của người dân Việt Nam, sự kiên cường và gan dạ của các bạn rất đáng được học hỏi", thầy Chris bày tỏ.

Từ Gò Vấp, chị Kim Anh (trái) mang sách bút qua tặng bé Hiền và tranh thủ mua ủng hộ mấy mẹ con vài tờ vé số - Ảnh: D.PHAN
Đội nắng, đội mưa theo mẹ
Thanh Hiền có ba chị em gái. Chị đầu 25 tuổi đã lập gia đình, chị thứ hai 16 tuổi không may bị động kinh nên lúc tỉnh lúc mê và cũng theo mẹ đi bán vé số. Hiền là út đang học lớp 3, ban ngày đi học tối về theo mẹ ra đường vì để con ở nhà một mình người mẹ không an tâm. Ba Hiền hồi trước dịch COVID-19 làm tài xế cho một hãng xe công nghệ, nhưng sau dịch bị mất việc và hiện đang chạy xe ôm truyền thống.
Chị Mai Anh nói điều làm mình áy náy nhất là để các con còn nhỏ đã phải theo mẹ đội nắng mưa bươn chải ngoài đường. Nhưng những đứa trẻ dường như biết hoàn cảnh khó khăn của gia đình nên cũng rất vui vẻ mỗi khi làm bạn đồng hành cùng mẹ.
"Hồi đầu nhiều người không biết tưởng tôi chăn dắt trẻ em, công an khu vực còn mời tôi lên làm việc, khi đã xác minh được lý lịch họ thả tôi về. May mắn là mẹ con tôi ngồi đây bán được nhiều người thương, có anh công an khu vực còn ghé mua vé số ủng hộ nữa, thấy thương lắm", chị Mai Anh bộc bạch.
