Mua gói gym 30 triệu đồng một năm nhưng tập được vài bữa đã bỏ

1 hour ago 3
Quảng Cáo

0943778078

Làm việc 9-10 giờ, mất thêm thời gian trên đường, còn phải chăm con, cha mẹ, lo việc nhà, còn đâu thời gian và sức lực để đến phòng tập?

Nhiều người bạn của tôi sẵn sàng bỏ từ hơn 10 triệu đến gần 30 triệu đồng để mua một năm tập luyện, nhưng lại không chắc có nổi ba buổi mỗi tuần để bước vào phòng gym. Lúc ký hợp đồng mua gói tập, hầu như ai cũng tin lần này mình sẽ thay đổi thói quen. Thẻ tập mới, đôi giày mới, bộ quần áo thể thao mới, thậm chí có cả huấn luyện viên riêng - tất cả tạo cảm giác rằng một phiên bản khỏe mạnh, kỷ luật hơn của bản thân đã ở rất gần.

Nhưng vài tuần, vài tháng sau, cuộc sống bắt đầu chen vào: một cuộc họp kéo dài, một chuyến công tác đột xuất, con ốm, việc nhà.... Một ngày trở về nhà, họ chỉ muốn nằm xuống. Rồi từ nghỉ một buổi thành một tuần, từ một tuần thành một tháng. Chiếc thẻ tập vẫn còn hạn, còn người mua thì ngày càng ít xuất hiện. Câu chuyện nghe có vẻ vui, nhưng nó cho thấy khoảng cách khá lớn giữa mong muốn sống khỏe và điều kiện thực tế để sống khỏe.

Một người làm việc 9-10 giờ mỗi ngày, mất thêm một khoảng thời gian dài trên đường, còn phải chăm con, chăm cha mẹ, lo việc nhà, rõ ràng khó có đủ thời gian và sức lực để đến phòng tập chuyên nghiệp. Thế nhưng, có người sau khi bỏ phòng gym lại chuyển sang chạy bộ, bơi, đi bộ hay tranh thủ vận động trong sinh hoạt thường ngày và cảm thấy dễ duy trì hơn. Họ không hẳn ghét vận động, mà mô hình vận động ban đầu không phù hợp với cuộc sống của họ.

>> Tôi giảm 15 kg sau một năm tập gym

Nhưng thử nhìn quanh một đô thị lớn. Nếu bước khỏi nhà là vỉa hè bị lấn chiếm, sang đường phải len lỏi giữa dòng xe cộ, công viên xa khu dân cư, đường thiếu bóng mát, xe đạp không có làn an toàn... chúng ta sẽ thấy đi bộ hay đạp xe không hề đơn giản. Người dân có thể rất muốn sống khỏe, nhưng môi trường xung quanh lại liên tục khuyến khích họ ngồi lên xe.

Tôi cho rằng chúng ta cần nhìn hoạt động thể chất như một phần của chất lượng sống, thay vì chỉ coi đó là lựa chọn cá nhân. Mỗi kế hoạch phát triển đô thị, trường học, khu công nghiệp, khu dân cư hay hệ thống giao thông nên đặt những câu hỏi rất đời thường: Người sống ở đây có thể đi bộ an toàn không? Trẻ em có chỗ chơi không? Người cao tuổi có đường đi, bóng mát và ghế nghỉ không? Người đi xe đạp có không gian an toàn không? Công nhân sau giờ làm có nơi vận động với chi phí phù hợp không?

Một xã hội khỏe mạnh không thể biến vận động thành đặc quyền của những người có khả năng mua gói tập vài chục triệu đồng. Phần đông người dân cần những thứ đơn giản hơn nhiều: công viên miễn phí, sân chơi cộng đồng, đường đi bộ sáng sủa, thiết bị thể thao công cộng được bảo trì, các chương trình chạy bộ, đi bộ, đạp xe an toàn và chi phí thấp.

Vũ Thị Minh Huyền

  • Tôi chi 78 triệu thuê PT tập gym xứng đáng từng đồng
  • Mua gói tập gym 30 triệu nhưng vẫn bị PT lải nhải chào hàng
  • Bị thoát vị đĩa đệm vì tin lời PT phòng gym 'tập yoga, pilates chữa đau lưng'
  • Tôi bị nghi ngờ bồ bịch vì ngày nào cũng tới phòng gym
  • Bỏ 15 triệu đồng mua máy chạy bộ nhưng tôi vẫn phải tới phòng gym
  • Tôi có cơ bắp cuồn cuộn sau 4 năm tập gym 'chay'
Read Entire Article