Một cuốn sách đã đọc xong, trang giấy dần úa vàng theo năm tháng. Nhưng những con chữ trong đó vẫn mới với người khác, khi kiến thức có thể chẳng cũ đi. Ai đó soạn những cuốn sách ấy thành chồng, vuốt phẳng phiu từng trang một gửi đến những vùng xa xôi. Nụ cười họ nở trên môi, cả người cho lẫn người nhận. Có nhiều khi ta biết, được cho đi cũng là hạnh phúc như được nhận quà.
Bạn nhớ không những chuyến đi rong ruổi, ba lô có thêm một chỗ cho những đặc sản vùng xa. Mang chúng trở về nhà, trao cho người thương quý, bạn tưởng như mình có đôi cánh chấp chới khiến bàn chân nhẹ tênh. Bạn muốn gói cả nắng gió và trời mây, gói cả những hạt bụi gầy chứa nhiều cảm xúc. Tưởng tượng tới lúc người nhận mở ra coi, tíu tít hỏi chuyện đi chuyện ở, bạn thấy lòng mình râm ran vui.
Bạn nhớ không những lúc bộn bề, ba má gọi hỏi con ăn cơm chưa có thèm chi không. Rồi gói ghém những thức quà quê, có thể là nải chuối sim hay chục trứng gà so, vài bó rau cùng mớ cá mới tát đìa… mong đứa con xa nhà có thêm bữa ăn cải thiện. Những thùng trái cây hườm hườm bọc giấy báo nồng thơm bàn tay người hái người trồng, cầm vào thấy mình cũng tỏa ngát hương. Ngồi lặt mớ rau vườn, khứa con cá nấu canh, thấy nhà mình như gần thêm chút nữa. Là lúc đứa con ở thành phố và ba má dưới quê mừng mừng tủi tủi, cả người nhận lẫn người cho đều thấy ấm áp thêm nhiều.
Kể cả những món quà trao đi thật hồn nhiên không toan tính cũng khiến người ta thấy dễ chịu. Mình nhớ cô nhà báo chia sẻ về chiếc ghế nằm ven rừng, xoa dịu đôi chân mỏi của cô sau một hành trình. Chẳng biết người đặt là ai, người ngồi chỉ biết gửi lời cảm ơn bằng cách sống vui hơn và có thêm niềm tin vào những ngày kế tiếp. Hay một lần mình ghé bưu cục gửi đồ, thấy trên bàn có gói hàng chờ gửi. Nhãn ghi mấy dòng địa chỉ, mình thấy xốn xang bởi con chữ nắn nót dịu dàng: tóc gửi tới ủng hộ bệnh nhân ung thư vú. Đó có thể là những sợi tóc người phụ nữ chăm chút mỗi ngày, nuôi dài bồng bềnh như dòng suối. Họ chẳng ngại cắt ngắn, trao đi, mong thắp lại nụ cười cho những người đang vật vã cùng thuốc xạ trị. Điều ấy làm mình thầm nghĩ, mình có điều gì để cho đi...
Ta luôn có nhiều hơn những gì ta nghĩ, và ta càng có nhiều hơn khi trao đi. Một lời cảm ơn tưởng chẳng là gì, biết đâu lại trở thành động lực cho người nhận. Lời xin lỗi cũng là một món quà, khi ta biết trao đi đúng lúc. Hai lời ấy đơn giản, miễn phí mà vô giá, phải không.
Ta cũng có thể trao nhường một bóng mát chìa xuống vỉa hè, nơi những người bán vé số, chạy xe giao hàng nương nhờ khi nắng nóng. Một bình trà đá nằm trên đường phố giúp tưới mát những cuộc mưu sinh đầm đìa mồ hôi, cho bước chân thêm sức bước. Một mùi hương hoa dịu dàng có thể khiến người khác nhẹ lòng, buông nỗi buồn và đứng dậy. Những món quà, dù thầm lặng hay công khai, luôn làm giàu có người cho.
Ta thật giàu có hôm nay, khi gửi đi một điều gì đó. Có thể là một câu chúc, một lời chào, một thông điệp. Có thể chỉ là một hành động nhẹ nhàng nghe theo nhịp thở của con tim. Ta trao đi để nhận về sự thoải mái trong lòng, khi biết mình đang làm đúng. Biết đâu một ngày chính ta được nhận lại, từ những người đã học cách cho đi khi nhận một món quà.

2 hours ago
9







