Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_9015bd1fc681616cb1d9e1bbb0d256c4, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Roberto Baggio: 'Có lẽ kiếp trước tôi sống không đủ tốt' - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Roberto Baggio: 'Có lẽ kiếp trước tôi sống không đủ tốt'

3 days ago 5
Quảng Cáo

0943778078

Trên báo Italy Corriere della Sera, huyền thoại Roberto Baggio trải lòng về cú sút luân lưu định mệnh ở World Cup 1994, những nỗi đau thể xác và con đường đưa ông đến Phật giáo.

- Pasadena, Mỹ ngày 17/7/1994.

- Tôi cảm thấy có lỗi với toàn thể người dân Italy. Trước đó, tôi chưa bao giờ sút một quả phạt đền nào vọt xà cả. Có một lần hồi còn ở Vicenza, bóng trúng xà ngang nhưng rồi vẫn bay vào lưới. Lúc ấy, tôi chỉ muốn biến mất. Tôi cảm thấy xấu hổ đến tận cùng, thứ cảm giác vẫn đeo bám tôi ngay cả khi hơn 30 năm đã trôi qua. Theo thời gian, tôi học cách sống chung với nó, nhưng đó mãi là vết thương không thể khép lại hoàn toàn.

- Thực sự vậy sao, Baggio?

- Ngay cả hôm nay, tôi vẫn không thể tha thứ hết cho mình. Tôi biết là nghe có vẻ lạ lùng, vì bóng đá được tạo nên từ những sai lầm, nhưng khoảnh khắc đó vẫn đè nặng trong tâm khảm tôi. Hình ảnh tôi cúi đầu đã trở thành biểu tượng mà nhiều người dùng để nhớ về trận chung kết World Cup năm ấy.

Nhưng với tôi, đó không phải là một hành động diễn kịch, nó đơn giản là cảm xúc thật. Một cách im lặng, có lẽ là vô thức, để gửi lời xin lỗi đến cả Italy và tất cả những người đã hy vọng cùng chúng tôi. Từ khi còn là một đứa trẻ, tôi đã mơ về việc đá trận chung kết World Cup trước Brazil. Đó là giấc mơ thuở xa xưa. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy khó có thể giải thích được chuyện gì đã xảy ra.

- Người Brazil tin rằng quả bóng đã bị "bẻ lái" bởi bàn tay từ thiên đường.

- Vài tháng trước đó, Ayrton Senna (huyền thoại F1 người Brazil) qua đời. Tôi biết ở Brazil có người đã nghĩ vậy, như thể đó là một điềm báo, một thứ gì đó lớn lao. Họ nói chính Senna đã đẩy quả bóng vọt xà. Đó là những điều thuộc về sự huyền bí, thuộc về cảm quan của mỗi người. Tôi chỉ có thể nói rằng quả bóng ấy, đối với tôi, vẫn đang lơ lửng ở một nơi nào đó mà ngôn từ thật khó lòng chạm tới.

Khoảnh khắc cúi đầu của Baggio ở chung kết World Cup 1994. Ảnh: Reuters

- Ông có tin vào Thượng đế không?

- Tôi tin vào con người. Tôi tin vào sức mạnh mà mỗi chúng ta mang trong mình, ngay cả khi ta không nhìn thấy, ngay cả khi ta nghĩ mình đã kiệt quệ. Tôi không nghĩ về một vị Thượng đế nào đó bên ngoài quyết định thay cho chúng ta, mà là một sức mạnh nội tại cần được kiếm tìm, bồi đắp và tôn trọng. Bên trong mỗi người đều có một năng lực vô biên, là khả năng tự chuyển hóa, bật dậy và đạt đến những mục tiêu tưởng chừng không thể. Nhưng ta phải nỗ lực vì nó, bằng sự khiêm nhường, mỗi ngày.

- Những tiền kiếp của ông thì sao?

- Tất nhiên tôi không thể chắc chắn. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi luôn cảm thấy có lẽ ở một kiếp trước, mình đã sống không đủ tốt. Tôi nói ra điều này một cách giản đơn thôi, không hề không có ý định dạy bảo ai cả. Trong kiếp sống này, tôi đã phải đối mặt với rất nhiều sự thù địch, nhiều nỗi đau thể xác và vô vàn khó khăn.

Đôi khi tôi có cảm giác mình đến đây với một bản nghiệp nặng nề, một thứ gì đó cần được chuyển hóa, được gột rửa thông qua nỗ lực và khổ đau. Có lẽ tôi đang trả nghiệp, hoặc đang học một bài học nào đó. Dù thế nào, tôi cũng cố gắng không lãng phí những gì mà nỗi đau đã dạy cho mình.

- Trả nghiệp sao? Ông là một trong những người được yêu mến nhất Italy suốt 40 năm qua, ông đã thành công rực rỡ mà!

- Tình yêu mọi người ban cho làm tôi hạnh phúc vô ngần và đầy xúc động, vì đó không phải là thứ hiển nhiên có được. Mỗi khi ai đó dừng tôi lại trên phố, dành cho tôi một lời hay ý đẹp, tôi đều cảm thấy biết ơn. Tuy nhiên, thành công là thứ cần được cầm nắm theo cách cẩn trọng.

Phải giữ sự khiêm nhường, làm việc chăm chỉ và giữ đôi chân trên mặt đất. Tôi đã luôn cố gắng làm điều đó với tất cả đam mê và sự tôn trọng. Có lẽ tình cảm tôi nhận được cũng bắt nguồn từ đây. Nhưng tận đáy lòng, tôi cảm thấy những đau khổ thể xác và tinh thần mà mình đã trải qua thuộc về cái nghiệp mà tôi mang theo. Tình yêu nhận được không xóa nhòa nỗi đau, nhưng nó soi sáng nỗi đau đó.

Ảnh bìa cuốn sách Luce nell’oscurità (Ánh sáng trong bóng tối) do Baggio viết cùng con gái Valentina và nhà báo Matteo Marani, xuất bản hôm 12/5. Ảnh: Amazon

- Và kiếp sau của ông sẽ tốt đẹp hơn chứ?

- Tôi đang đặt nền móng để gột rửa nghiệp của mình, để bước tới kiếp sau với nhiều may mắn hơn những gì tôi đang trải qua mỗi ngày. Điều mà Phật giáo dạy tôi là trở thành một người tốt hơn. Tôi không thể nói kiếp sau của mình sẽ tốt đẹp đến mức nào, nhưng chắc chắn tôi đang nỗ lực để chuẩn bị tốt hơn.

Song, tôi cũng hy vọng mình sẽ trở thành người tốt hơn ngay trong kiếp này. Phật giáo dạy tôi rằng chuyển hóa không phải là một từ trừu tượng, mà đó là tu tập hàng ngày. Tôi không biết mình đã cải thiện được bao nhiêu, điều đó không phải do tôi phán xét, nhưng tôi biết mình đã dốc hết lòng.

- Vậy nghĩa là không có thế giới bên kia?

- Tôi tin rằng những gì còn lại của chúng ta là những gì ta đã xây dựng bên trong: trái tim, linh hồn, ý niệm và hành động. Phật giáo gọi đó là nghiệp. Đó là thứ đồng hành cùng ta, quyết định ta là ai và có lẽ là cả việc ta sẽ trở thành ai, đi về đâu, tiếp tục hành trình như thế nào. Tôi không hình dung thế giới bên kia là một địa điểm cụ thể, nhưng tôi cảm nhận rằng không có gì chúng ta làm bị mất đi cả. Mỗi cử chỉ, mỗi hành động đều để lại dấu vết.

- Ông sinh ra trong một gia đình Công giáo tại một vùng tỉnh lẻ ven biển những năm 1960. Quá trình chuyển hướng tâm linh của ông đã diễn ra thế nào?

- Tôi biết đến Phật giáo vào cuối những năm 1980 nhờ một người bạn tên Maurizio Boldrini. Anh ấy có một cửa hàng băng đĩa nơi tôi thường ghé qua sau mỗi buổi tập. Chính anh ấy đã dẫn dắt tôi đến với Phật giáo và giải thích rằng nó có thể giúp tôi vượt qua một trong những giai đoạn đen tối nhất cuộc đời.

Từ khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu một hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ để tu tập nội tâm, và nó vẫn kéo dài đến tận hôm nay. Tôi chưa bao giờ bỏ lỡ một ngày cầu nguyện nào, một lần buổi sáng và một lần buổi tối. Ban đầu tôi rất sợ phải nói với cha mẹ, vì ở vùng Veneto thời đó, tất cả mọi người đều theo Công giáo.

- Nếu không có Phật giáo, liệu có một Baggio huyền thoại không?

- Phật giáo chắc chắn là nơi trú ẩn của tôi, nó nhào nặn nên con người tôi bằng cách buộc tôi phải rèn luyện những khía cạnh tính cách mà trước đây tôi không hề để ý. Nó cho tôi sức mạnh khi tôi cần nhất và lòng can đảm để không bao giờ bỏ cuộc.

Baggio hiện tại, trong cuộc phỏng vấn với báo Italy Corriere della Sera.

- Ký ức đầu tiên của ông là gì?

- Chắc chắn là quả bóng. Tôi ngủ cùng nó, luôn giữ nó bên mình.

- Gia đình ông lúc đó thế nào?

- Chúng tôi có 10 người, tôi nhớ những bữa trưa và tối khi cả nhà vây quanh chiếc bàn lớn. Chúng tôi không có nhiều vật chất, của cải, nhưng chúng tôi có "tất cả". Cha tôi là một người lao động cần cù, đam mê bóng đá và đua xe đạp, và là một CĐV nhiệt thành của Inter Milan.

- Ngày còn nhỏ, ông hâm mộ đội bóng nào?

- Đó là Vicenza của Pablito Rossi, đội bóng quê hương tôi. Tôi vẫn nhớ những ngày ngồi trên gióng xe đạp của cha để đến SVĐ. Đó là những năm tháng thắt lưng buộc. Tôi chưa bao giờ quên cái lạnh năm ấy, và cả niềm hạnh phúc giản đơn thuở ấy cũng vậy.

- Nếu không trở thành cầu thủ, ông sẽ làm nghề gì?

- Có lẽ là một thợ tiện, giống như cha tôi. Trong mắt tôi, ông là con người phi thường, việc gì cũng biết làm. Xưởng tiện nằm ngay dưới cửa sổ phòng tôi. Lúc đi ngủ, tôi nghe tiếng máy móc trong xưởng. Lúc thức dậy, cha tôi đã đang làm việc rồi. Chúng tôi còn cùng nhau đi săn, nhưng đó không phải là thú vui, mà là cách để có miếng ăn trên bàn. Gia đình tôi chưa bao giờ thiếu thốn, nhưng tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên mình được ăn một miếng bít tết.

Lúc đó tôi mới hẹn hò với Andreina (vợ của Baggio sau này). Cha vợ tương lai nấu bít tết và tôi cứ đinh ninh là miếng thịt đó phải chia cho tất cả mọi người. Thế rồi tôi sững sờ khi ông bảo: "Của con hết đó". Ở nhà tôi, một miếng bít tết như thế phải chia cho 10 người.

- Ông vẫn còn sở thích làm việc chân tay chứ?

- Rất nhiều là đằng khác. Tôi thích xây sửa, hàn xì, đục đẽo nút bần. Tôi cũng thích làm vườn, vào rừng chăm sóc cây cối và đặc biệt là lái máy xúc.

Baggio (giữa) chụp cùng mẹ - bà Matilde (trái) và cha - ông Florindo. Ảnh: Gazzetta dello Sport

- Đôi chân của ông chằng chịt những vết sẹo...

- (Baggio kéo ống quần lên) Đây là dấu vết của những chấn thương liên miên trong sự nghiệp. Lần đầu tôi bị đứt dây chằng khi mới chỉ là một cậu nhóc, ngày đó kỹ thuật y khoa chưa hiện đại như bây giờ.

Thế là tôi phải sang Pháp, đến Saint-Etienne để gặp bác sĩ Bousquet. Ông ấy là người đầu tiên ở châu Âu phẫu thuật bằng vật liệu hữu cơ. Họ lấy mô từ cơ rộng trong của đùi tôi để tái tạo dây chằng chéo trước đã đứt lìa. Chân tôi phải mổ phanh ra như một cuốn sách để phẫu thuật trực tiếp. Chúng tôi đến Saint-Etienne trên chiếc Ford cũ kỹ của gia đình. 12 tiếng di chuyển trong im lặng. Và đó còn là nỗi khiếp sợ rằng mình sẽ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa.

- Và sau ca đại phẫu đó?

- Khi tỉnh dậy sau cơn gây mê, tôi đã gào thét vì đau đớn. Tôi không thể dùng thuốc giảm đau vì bị dị ứng. Tôi nói với mẹ: "Nếu mẹ thương con, hãy giết con đi!". Tôi không còn có thể chạy hay tập luyện như trước. Suốt nhiều tháng trời, tôi không dám nhận ngân phiếu tiền lương từ Fiorentina.

- Tại sao vậy?

- Vì tôi thấy xấu hổ. Tôi không thể chấp nhận việc nhận lương mà không thể làm việc, không thể cống hiến được gì. Tôi cứ cất những tờ ngân phiếu đó vào ngăn kéo. Tôi nhớ đến gương mặt và giọng nói của cha mình: "Đồng tiền không do công sức làm ra sẽ mang lại vận xui". Với tôi, công việc luôn gắn liền với nhân phẩm. Dù tôi bị thương không phải do lỗi của mình, tôi vẫn cảm thấy sức nặng của trách nhiệm đó.

- Trong cuốn sách Luce nell’oscurità (Ánh sáng trong bóng tối), ông có kể về bàn thắng ra mắt thế giới – pha đi bóng qua người kinh điển để ghi bàn vào lưới Tiệp Khắc tại World Cup 1990 ngay trên đất Italy. Cũng chính hôm đó, ông đã mua ngôi nhà mà ông đang ở hiện tại.

- Tôi mua mà thậm chí còn chưa thèm xem nhà. Mọi thứ diễn ra ngay trong "những đêm huyền diệu" ấy (Notti magicheNhững đêm huyền diệu là tên bài hát chính thức World Cup 1990, còn được biết đến với Mùa hè Italy). Lúc đó tôi còn chẳng đủ tiền mua, nhưng tôi luôn giỏi trong việc đặt ra mục tiêu và dốc hết sức để đạt được nó. Tôi đã sống ở nhiều thành phố, nhưng Vicenza mới là nhà, nơi có những người tôi yêu.

Ảnh bìa Tạp chí Pháp France Football năm 1993 khi Baggio giành Quả Bóng Vàng. Ảnh: France Football

- Ông đã gặp bà xã Andreina thế nào?

- Chúng tôi biết nhau từ khi còn là những đứa trẻ, nhà chỉ cách nhau vài trăm mét và học chung trường cấp hai. Một đêm tháng 7, ngay trước đợt tập trung đầu tiên của tôi với Vicenza, chúng tôi đứng lại trò chuyện. Tôi mượn cô ấy một chiếc nhẫn nhỏ làm vật làm tin và hứa sẽ trả lại khi trở về. Mọi chuyện diễn ra đúng như vậy. Khi từ Recoaro trở về, tôi gặp lại cô ấy, trả nhẫn và ngay tối hôm đó chúng tôi chính thức yêu nhau.

Chúng tôi luôn mơ về những đứa trẻ, thậm chí chọn tên cho các con từ rất lâu trước khi chúng ra đời. Ngồi trong xe, chúng tôi thường bảo nhau: "Hãy tưởng tượng lúc Valentina và Mattia ngồi ở hàng ghế sau".

- Và rồi Valentina và Mattia chào đời.

- Cái tên Mattia được lấy từ một người bạn của nhân vật Remi trong bộ phim hoạt hình chúng tôi xem hồi nhỏ. Hơn 40 năm qua, chúng tôi chưa bao giờ rời xa nhau, dù chỉ một ngày. Rồi đứa con thứ ba cũng đến, Leonardo, đặt theo tên Leonardo da Vinci. Andreina đã theo tôi đến mọi nơi tôi thi đấu và luôn cho tôi cảm giác được ở nhà. Chúng tôi tin rằng mình đã gắn kết với nhau từ kiếp trước.

- Kiếp trước là vợ chồng sao?

- Tôi không biết chắc bằng cách nào, nhưng tôi tin là vậy. Có thể là vợ chồng, anh em, hoặc mẹ con. Không ai biết được. Nhưng tôi cảm nhận được sợi dây kết nối đó đã tồn tại từ trước. Có những cuộc gặp gỡ không phải là điểm khởi đầu, mà là sự tiếp nối của một điều gì đó.

- Mùa hè 1990, thương vụ chuyển nhượng ông từ Fiorentina sang Juventus là một cú sốc lớn.

- Florence khi đó đã nổi loạn. Tôi đến trại tập trung Coverciano của ĐTQG trên một chiếc xe cảnh sát để tránh sự giận dữ của các CĐV Fiorentina. Tôi đã khóc như một đứa trẻ. Tôi nghe thấy tiếng xe cứu thương rú còi chạy về hướng trụ sở CLB, nơi các cuộc đụng độ kéo dài suốt ba ngày. Tôi cảm thấy đau đớn tột cùng trước tất cả cơn phẫn uất và đau khổ đó. Tôi chưa bao giờ muốn ra đi, nhưng tôi lại cảm thấy mình là người có lỗi.

- Khi cùng Juventus trở lại Florence để thi đấu ở Serie A, lúc đi vào đường hầm, các CĐV đã ném một chiếc khăn quàng tím về phía ông.

- Và tôi đã nhặt nó lên. Đó là cử chỉ của sự tôn trọng, của tình yêu dành cho đội bóng đã tin tưởng tôi bất chấp mọi chấn thương.

- Ông cũng đã từ chối sút quả phạt đền trong trận đấu với Fiorentina hôm đó.

- Người thực hiện là Luigi De Agostini, anh ấy vốn là người được ưu tiên sút phạt đền trước khi tôi đến.

- Trong sách, ông nhắc đến mối quan hệ với HLV Marcelo Lippi tại Inter. Ông giải thích thế nào về sự thù ghét mà ông đôi khi phải nhận từ các HLV?

- Tôi không thích phán xét người khác, vì mỗi người có một cá tính, nỗi sợ và cách sống với bóng đá riêng. Tuy nhiên, đôi khi tôi có cảm giác một vài HLV khó có thể chấp nhận việc một cầu thủ nhận được quá nhiều sự chú ý. Có lẽ không hẳn là sự đố kỵ tầm thường, mà là nhu cầu khẳng định uy quyền. Tôi luôn cố gắng cống hiến hết mình, nhưng không phải lúc nào cũng đủ. Đó là một phần lịch sử của tôi.

Baggio ăn mừng sau khi Juventus đánh bại Parma để giành chức vô địch Serie A 1994-1995, dưới sự dẫn dắt của Marcelo Lippi. Ảnh: Reuters

- Còn về Arrigo Sacchi, sau khi bị thay ra trong trận gặp Na Uy ở World Cup 1994 trên đất Mỹ, ông đã nói trước ống kính truyền hình thế giới: "Ông ta điên rồi!".

- Lúc đó thủ thành của chúng tôi Gianluca Pagliuca bị thẻ đỏ. Về mặt chiến thuật, việc thay tôi ra thay vì Pierluigi Casiraghi, một tiền đạo mạnh mẽ về thể chất, là điều hợp lý. Nhưng chỉ một ngày trước đó, Sacchi còn gọi tôi vào phòng khách sạn và nói: "Cậu đối với chúng tôi cũng giống như Maradona đối với Argentina vậy".

Những lời đó đã ghim sâu vào tâm trí tôi. Vì vậy, khi thấy mình bị thay ra, tôi cảm thấy đó là một mâu thuẫn cực lớn. Tôi nghĩ nếu thực sự là như vậy, họ sẽ chẳng bao giờ thay Maradona cả. Đó là một phản ứng bản năng, nảy sinh từ cảm giác thất vọng tột cùng.

- Ông đã kéo cả đội tuyển vào đến trận chung kết, nhưng chính ông lại đặt chân tới đó với một cơ thể tan nát.

- Sáng hôm sau trận bán kết với Bulgaria, tôi đã phải đi gặp nha sĩ. Một hậu vệ đối phương đã thúc cùi chỏ làm tôi rách môi và gãy nửa cái răng, họ phải tái tạo lại nó cho tôi. Tôi vẫn nhớ vì quá xấu hổ nên suốt hiệp hai trận đó, tôi đã chơi bóng với một miếng kẹo cao su trám vào chỗ răng gãy.

Tại Los Angeles, ngay trước thềm trận chung kết, họ bắt tôi tập sút thử ngay trong phòng tổ chức tiệc cưới của khách sạn để kiểm tra tình trạng sức khỏe. Lúc đó, tôi đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, giống như tất cả các đồng đội thôi. Con đường dẫn đến trận chung kết chẳng hề trải đầy hoa hồng. Thậm chí có lúc tôi đã nghĩ rằng, việc mình có mặt ở chung kết không phải là ưu tiên của đội tuyển.

- Tức là Sacchi không muốn ông ra sân trước Brazil?

- Sẽ là bất công nếu tôi gán ghép cho người khác những ý đồ mà bản thân tôi không thể hiểu hết tận cùng. Tuy nhiên, tôi có thể nói rằng mình đã cảm nhận về hoàn cảnh đó khá mơ hồ. Có lẽ người ta nghĩ rằng một chiến thắng mà không có tôi sẽ càng tôn vinh sức mạnh tập thể hơn. Và ngược lại, nếu thất bại, sự vắng mặt của tôi có thể trở thành một cái cớ hoàn hảo. Đó là những suy nghĩ đã chạy qua đầu tôi vào thời điểm đó.

Trận đấu thứ 56 và cũng là cuối cùng trong màu áo tuyển Italy của Baggio, tháng 4/2004, giao hữu với Tây Ban Nha. Ảnh: Reuters

- Rồi đến World Cup 2002, Giovanni Trapattoni đã để ông ở nhà.

- Tôi đã tập luyện như điên. Tôi từng nói với Andreina rằng: "Hãy cứ coi như em không có chồng đi". Trapattoni gọi điện cho tôi khi tôi đang ở Caldogno, trên sân thượng cùng con gái Valentina. Tôi sẽ không bao giờ quên giọng ông ấy lúc đó: "Tôi không đủ can đảm để đưa cậu đi, tôi sợ cậu lại chấn thương". Vậy mà tôi đã chứng minh rằng mình chẳng sợ hãi điều gì. Nếu tôi có dính chấn thương đi nữa, tôi cũng muốn được kết thúc sự nghiệp theo cách huy hoàng ở World Cup.

- Có HLV nào mà ông thực sự hòa hợp không?

- Tôi luôn đặt mình vào tâm thế phục vụ tập thể và các HLV. Tôi hòa hợp với tất cả những người thầy không cảm thấy cần phải chứng tỏ điều gì, và không cố tỏ ra quyền lực hơn tôi. Tôi luôn cống hiến hết mình, minh chứng là tôi luôn giữ mối quan hệ tốt đẹp với mọi đồng đội.

- Ngay cả với Alessandro Del Piero, người đã kế thừa chiếc áo số 10 của ông tại Juve?

- Chưa bao giờ có một sự thù địch thực sự giữa chúng tôi. Tôi luôn coi Alessandro như một đứa em trai. Tôi đã chứng kiến cậu ấy đến, trưởng thành và bùng nổ. Đó là một chàng trai nghiêm túc, có giáo dục và tài năng thiên bẩm. Trong phòng thay đồ, chúng tôi thường nói chuyện bằng phương ngữ Veneto, điều đó giúp chúng tôi gần gũi nhau hơn. Đến tận bây giờ, mỗi khi gặp lại, chúng tôi vẫn vậy. Chiếc áo số 10 có sức nặng của nó, chắc chắn rồi, nhưng nó không được phép trở thành bức tường ngăn cách giữa người với người.

- Còn "Người ngoài hành tinh" Ronaldo?

- Khi Ronaldo bị chấn thương đầu gối, tôi thực sự đau lòng thay cho cậu ấy. Tôi hiểu cảm giác khi thấy cơ thể phản bội chính mình, khi một phần của bản thân không còn phản ứng theo cách mình muốn. Ronaldo là một tài năng xuất chúng, một viên ngọc quý hiếm. Có lẽ chính vì vậy mà nỗi đau của cậu ấy càng khiến tôi xúc động hơn.

Baggio và Ronaldo trước trận gặp giữa Bologna và Inter mùa 1997-1998. Ảnh: AP

- HLV Carlo Mazzone từng phá lệ vì chú chó của ông, đúng không?

- Mazzone vốn không chấp nhận động vật xuất hiện ở sân tập vì có vẻ ông ấy hơi sợ chúng. Một buổi sáng, khi thấy chú chó giống Labrador tên Miele của tôi chạy tung tăng trên cỏ, ông ấy hét lên bằng giọng Rome: "Này, con chó chết tiệt của đứa nào đây?". Một đồng đội của tôi tiến lại gần bảo: "Thưa thầy, chó của Roby đấy ạ". Thế là ông ấy đổi giọng ngay lập tức, rất thản nhiên: "Thế còn đợi gì nữa? Cho nó cái bánh quy rồi để nó chơi đi!". Đó là một kỷ niệm nổi tiếng tóm gọn mối quan hệ tuyệt đẹp giữa chúng tôi.

- Ông là cầu thủ Italy duy nhất ghi bàn trong ba kỳ World Cup. Nhưng hiện tại, chúng ta đã vắng mặt ở ba kỳ liên tiếp. Tại sao lại như vậy, và lối thoát ở đâu?

- Có rất nhiều thứ cần phải điều chỉnh. Trẻ con giờ không còn chơi bóng trên đường phố nữa. Và ở Serie A thì có quá ít cầu thủ nội. Nếu bạn phải đi tìm một cầu thủ ở đâu đó rồi nhập tịch cho họ, điều đó có nghĩa là bạn không tìm thấy một cầu thủ Italy nào đủ trình độ tương đương. Cần phải có một công thức thực sự để khuyến khích việc sử dụng các cầu thủ trẻ trong nước. Tài năng vẫn còn đó, nhưng cần phải được tìm kiếm, bảo vệ và nâng tầm. Quan trọng nhất là phải có can đảm để đặt niềm tin vào họ.

- Sau nhiều năm im lặng, ông đã mở tài khoản Instagram với gần một triệu người theo dõi. Chính con gái ông là người quản lý nó, phải không?

- Phụ nữ luôn có bản năng vượt trội, làm việc với Valentina thực sự đặc biệt. Tôi chưa bao giờ thích trở thành tâm điểm của sự chú ý và cũng ít khi lên tiếng. Nhưng thời gian trôi qua, mọi thứ thay đổi. Thật tốt khi có thể mở lòng với thế giới một cách đơn giản và duy trì kênh kết nối trực tiếp với người hâm mộ. Trước đây, điều đó là không tưởng. Ngay cả ý tưởng viết sách cũng là một cách để tôi nói chuyện trực tiếp với mọi người, để khích lệ những người trẻ và cả những ai đang cảm thấy lạc lối, giống như tôi trước khi tìm thấy sự tái sinh của chính mình.

- Hồ sơ dài 900 trang về cải tổ bóng đá Italy của ông giờ ra sao rồi?

- Tôi không tự phụ đến mức nghĩ rằng dự án đó là hoàn hảo hay đủ để giải quyết mọi vấn đề của bóng đá Italy. Nó không chỉ là của riêng tôi, mà được viết cùng nhiều chuyên gia giỏi khác. Tôi đã cố gắng thúc đẩy nó để ghi nhận công sức của tất cả họ. Nhưng thực tế là không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra như kỳ vọng.

Baggio và Maradona vào năm 2014. Ảnh: AFP

- Theo ông, ai là cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại?

- Khó mà nói được. Maradona là một người đặc biệt và rất khiêm nhường. Có lần, trên chuyến bay tới Argentina, chúng tôi đã tâng bóng cùng nhau.

- Maradona và Baggio tâng bóng trên máy bay là một khung hình tuyệt mỹ...

- Ở độ cao 10.000 mét, gần sát với bầu trời. Chúng tôi còn rủ cả con trai Mattia của tôi tham gia nữa. Còn nếu nói về người giỏi nhất mà tôi từng chơi cùng nhưng lại không có một sự nghiệp lẫy lừng, thì đó là người bạn Ferruccio Polo của tôi ở Grado, người ta gọi cậu ấy là "Người Hà Lan bay".

- Ferruccio là ai?

- Cậu ấy từng chuyển từ đội Gradese sang Fossalon chỉ để đổi lấy một xe chở ngô và hai con gà mái đẻ (cười). Mỗi khi gặp nhau, cậu ấy lại bảo: "Cậu trở thành Baggio chỉ vì tớ bị chấn thương thôi. Nếu không, tớ đã đá cho cậu không kịp chạm chân xuống đất rồi".

- Ông còn mơ về quả phạt đền ở Pasadena không?

- Thường xuyên chứ. Đôi khi tôi còn nghĩ về nó cả khi đang thức, lúc nằm trên giường mà không ngủ được. Tôi tưởng tượng mình sút vào... Và rồi tôi chìm vào giấc ngủ.

Hoàng Thông dịch

Read Entire Article