Mặt trời còn vụng dại
Bỏ đi chơi suốt mấy ngày
Có thật là ban mai
Cũng đã mệt mỏi vô cùng?
Ban mai ngập ngừng
Bụi dã quỳ đã rực vàng ngoài ngõ

MINH HỌA: TUẤN ANH
Bài thơ, đôi khi chỉ là một đốm lửa nhỏ
Có thể đánh lừa bằng ảo giác
Ông lão hành khất đang ngồi bệt bên đường
Nhưng điều chúng gợi ra
ấm áp hơn mùa đông
như mái tóc em đang đổ xuống
những sợi dài vô tận nỗi buồn
Khi ban mai mỏi mệt
Từng cánh lao xao hoa nở rực, bất cần
Bụi dã quỳ đã gần chạm mùa xuân.

1 hour ago
1











English (US) ·