Quảng Cáo
0943778078
Anh nói: "Anh không chơi thì mẹ vợ nhắn tin nói này nọ, anh chơi thì chửi, vậy anh chơi cho rồi".
Chúng tôi từng có một gia đình khá bình thường. Hai vợ chồng đều có công việc ổn định, thu nhập đủ ăn đủ mặc. Việc lớn chồng lo, việc nhỏ tôi lo. Tôi từng nghỉ sinh hai bé, mỗi bé gần hai năm. Thời gian đó gần như toàn bộ kinh tế gia đình do chồng gánh. Tôi luôn ghi nhận và biết ơn những năm tháng ấy. Chỉ mãi sau này tôi mới nhận ra là chúng tôi chưa bao giờ thực sự minh bạch tài chính với nhau. Tôi biết thu nhập từ công việc của chồng nhưng ngoài phần anh đưa ra lo cho gia đình, anh có bao nhiêu tiền, tích lũy được bao nhiêu, có những nguồn tiền nào, tôi không biết và anh cũng không chia sẻ. Tôi cũng không quản lý tiền của anh. Vì vậy trong câu chuyện này, tôi gọi đó là tiền riêng của anh.
Sóng gió bắt đầu từ năm 2021, khi anh thua cờ bạc 1,3 tỷ. Vợ chồng bán vàng, anh dùng thêm tiền riêng để trả. Tôi nghĩ đó là một lần vấp ngã nhưng năm 2024 anh lại chơi. Tôi và mẹ chồng đều lên tiếng, anh hối hận và hứa sẽ dừng. Năm 2025, anh tiếp tục. Mẹ chồng đứng ra trả nợ, mẹ nói tổng cộng đã trả khoảng 10 tỷ. Nhìn sản nghiệp cả đời của cha mẹ chồng lần lượt đổ vào những khoản nợ ấy, tôi nhờ ba ruột vào nói chuyện với anh. Trước cha mẹ hai bên, anh lại hứa. Ba tôi nói rõ, nếu còn tái phạm, ba sẽ đón mẹ con tôi về. Năm 2026, anh lại chơi hơn một tỷ. Mẹ chồng lại trả. Và ngày 22/7, tôi lại phát hiện anh tiếp tục. Khi tôi nói về số tiền quá lớn đã mất sau từng ấy lần, anh nói rằng anh chơi bằng tiền của anh, tiền của cha mẹ anh; còn số vàng của tôi đã bán thì từ từ anh sẽ bù lại. Có lẽ chính câu nói đó khiến tôi nhìn mọi chuyện rõ hơn.
Minh họa: AI
Sau 14 năm vợ chồng, sau những lần cả gia đình cùng đứng ra giải quyết hậu quả, chúng tôi vẫn đang nói với nhau về "tiền anh", "tiền cha mẹ anh", "vàng của tôi". Cha mẹ anh đã mất tài sản dành dụm cả đời, còn tôi ngày càng không biết phía sau người chồng mình chung sống còn bao nhiêu khoản nợ, và lần nào mới thật sự là lần cuối. Lần này tôi trách, mẹ chồng oán than, cha chồng rầy la. Anh nói: "Anh không chơi thì mẹ vợ nhắn tin nói này nọ, anh chơi thì chửi, vậy anh chơi cho rồi". Trong khi mẹ tôi chỉ từng nhắn anh hãy thương lấy tôi.
Từ năm 2021 đến 2026, tôi đã đi quá nhiều vòng của cùng một câu chuyện: phát hiện - hứa hẹn - trả nợ - hy vọng - rồi tái phạm. Tôi có thể chấp nhận một lần người bạn đời vấp ngã và cùng nhau làm lại. Nhưng sau quá nhiều lần, tôi không biết mình phải đặt niềm tin vào điều gì để tiếp tục sống như chưa có chuyện gì xảy ra. Trong vòng hai tuần, tôi thu xếp và dắt hai con ra ngoài thuê nhà. Trước khi đi, ba tôi gọi điện thưa chuyện với cha mẹ chồng. Tôi cũng nói rõ quyết định của mình với cha mẹ chồng và với anh. Mẹ ruột không yên tâm nên vào ở cùng, anh trai cũng chạy vào vài ngày xem ba mẹ con có ổn không.
Chồng và gia đình chồng cho rằng tôi làm lớn chuyện khiến người ngoài dị nghị. Con trai lớn 14 tuổi đôi lúc mê game, mê bạn, ba gọi điện có khi nghe lơ đãng cũng trở thành lý do để nói tôi không biết dạy con, con hư. Tôi được nói rằng nếu còn thương chồng thì phải quay về, nếu không thì ly dị. Rằng vì lựa chọn của tôi, sau này con sẽ không có của cải vì tôi làm cả đời cũng chưa chắc mua nổi một miếng đất. Những lời đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi sợ con mình thiệt thòi, sợ mình lựa chọn sai, sợ một ngày hai đứa hỏi tại sao ba mẹ không còn sống chung, cũng sợ từ cuộc sống từng tương đối đủ đầy, ba mẹ con phải bắt đầu tính từng khoản tiền nhà, tiền học, tiền ăn.
Tôi không phủ nhận những điều tốt chồng từng làm. Anh từng gánh gia đình khi tôi sinh con, lo những việc lớn và chúng tôi từng có rất nhiều năm bình yên. Tôi cũng chưa từng dạy con xa cha hay cắt tình cảm với ông bà. Cuối tuần tôi vẫn xin phép ông bà đưa các cháu về thăm. Con nhớ ba vẫn nói chuyện với ba. Ba vẫn là ba, ông bà vẫn là ông bà. Còn chuyện vợ chồng là chuyện của hai người lớn. Quan điểm của tôi từ trước khi ra riêng đến giờ vẫn không thay đổi: chồng thay đổi, tôi sẽ trở về nhưng lần này tôi không thể dựa vào lời hứa mà cần nhìn thấy sự thay đổi bằng hành động và cần thời gian để chứng minh rằng sự thay đổi đó là thật. Nếu anh làm được và tôi nhìn thấy được, tôi vẫn muốn trở về xây lại gia đình. Nếu anh không thay đổi, tôi chấp nhận duyên vợ chồng chỉ đến đó. Chỉ là tội cho hai con.
Như Quỳnh








