Quảng Cáo
0943778078
TP HCMThấy cô bé 12 tuổi bế tắc khi cha mẹ ly hôn, em gái mất trong khi bản thân mắc ung thư, sơ Ngọc Diễm, 44 tuổi, từng bước đồng hành, giúp em vượt qua khủng hoảng.
Sáu năm trước, khi phát hiện con gái thứ hai bị suy tim, anh Nguyễn Quốc Cường (48 tuổi) và chị Hứa Thùy Linh (49 tuổi) gửi con gái lớn Mẫn Quỳnh vào Mái ấm Dân tộc Lái Thiêu, TP HCM (Bình Dương cũ) nhờ chăm sóc. Anh Cường và chị Linh đều bị mù, sống bằng nghề bán vé số dạo nên không thể tự chăm sóc con khi biến cố xảy ra.
"Tôi được người quen giới thiệu, hy vọng ở đó con có cuộc sống tốt hơn", người cha nói. Mái ấm Lái Thiêu là nơi nuôi dưỡng hơn 50 trẻ em dân tộc thiểu số và trẻ có hoàn cảnh khó khăn từ 6 tuổi.
Ba năm trước, đứa con thứ hai qua đời. Thu nhập bấp bênh khiến vợ chồng anh Cường không thể đón con gái lớn về nhà. Em gái mất, không được ở cạnh cha mẹ khiến cô bé 12 tuổi luôn ước mơ sau này sẽ lập gia đình lớn, sinh nhiều con để không còn cô đơn. Mới đây, vợ chồng anh Cường cũng đường ai nấy đi.
Tháng 3/2026, Quỳnh đột nhiên bị đau bụng dữ dội. Bác sĩ phát hiện em bị ung thư buồng trứng, phải phẫu thuật cắt bỏ một bên buồng trứng và trải qua bốn đợt hóa trị.
Những ngày đầu truyền hóa chất, tóc Quỳnh rụng từng mảng. Cô bé ngại gặp mọi người, khóc và đòi bỏ cuộc. "Bé chỉ tay lên trời, nói muốn lên trên đó", sơ Huỳnh Nữ Ngọc Diễm, người trực tiếp chăm sóc bé kể.
Sơ Diễm và bé Quỳnh trước khuôn viên mái ấm Dân tộc Lái Thiêu, tháng 8/2026. Ảnh: Mái ấm Dân tộc Lái Thiêu
Do cha mẹ em bị mù, sơ Diễm là người đồng hành xuyên suốt quá trình điều trị. Thấy Quỳnh ăn vào là nôn ói, hàng ngày sơ mua thêm sữa và thuốc bổ. Nữ tu kể cho Quỳnh nghe về một bạn cùng trường cũng mắc ung thư nhưng đã điều trị ổn định để tiếp tục đi học: "Bây giờ con thấy khó khăn, nhưng mọi thứ sẽ qua".
Sơ Diễm cũng dẫn Quỳnh đi thăm các bệnh nhi ung thư máu. Nữ tu giải thích với em điều trị xong em có thể về mái ấm, còn các bạn phải coi bệnh viện là nhà. Nhờ vậy, Quỳnh dần giải tỏa tâm lý.
Có lần, cô bé hỏi: "Con bị thế này có sinh con được nữa không sơ?". Sơ Diễm giải thích em chỉ cắt một bên buồng trứng, vẫn còn cơ hội nếu điều trị tốt. "Nếu không sinh con được nữa, con sẽ đi tu để giúp đời giống sơ", Quỳnh nói.
Anh Cường đến thăm con gái khi điều trị, tháng 5/2026. Ảnh: Mái ấm Dân tộc Lái Thiêu
Quỳnh nhiều lần ái ngại khi thấy sơ thức trắng đêm, chăm sóc mình như con ruột. Nữ tu nói được chăm sóc người khác là niềm vui và hạnh phúc của mình. Đến khi Quỳnh khỏe hơn, trở về mái ấm, sơ lại tiếp tục những chuyến đi đến bệnh viện, thay phiên đồng hành cùng các em nhỏ đang điều trị amidan, sốt xuất huyết và nhiều căn bệnh khác.
Sau các đợt điều trị, Quỳnh trở lại mái ấm và đi học bình thường. Đặt mục tiêu đạt học sinh giỏi môn Văn, em lấy đó làm động lực đến trường mỗi ngày.
Từ một đứa trẻ bướng bỉnh, Quỳnh bắt đầu thay đổi. "Trước đây làm gì cũng phải nhắc vài lần, nay Quỳnh đã tự giác. Em còn chủ động kèm học cho các bé nhỏ hơn", sơ Diễm kể.
Hiện mỗi tháng Quỳnh vẫn phải tái khám và truyền máu. Sơ Diễm tiếp tục đưa đón em. Những lần cha mẹ Quỳnh bắt xe ôm từ phòng trọ sang thăm con, sơ Diễm lại đón ở cổng bệnh viện và hỗ trợ thêm chi phí đi lại.
"Gia đình tôi rất biết ơn khi được mái ấm và các sơ che chở", anh Cường nói. Người cha cho biết đợi con lớn hơn chút nữa mới có thể đón về sống cùng. Nhưng giờ, con gái anh đã xem Mái ấm Dân tộc Lái Thiêu là nhà.
Phạm Nga








