Quảng Cáo
0943778078
Tôi chưa một lần cài hoa hồng nhạt hoặc trắng nhưng vẫn biết, hoa đỏ thắm đã không còn dành cho mình.
Hồi đó, mấy chị em tôi sống với ông bà ngoại ở quê. Tôi nhớ những đợt Vu Lan về, chùa Phổ Đà tổ chức lễ, chị em tôi cùng đám bạn hàng xóm háo hức tham gia. Tôi còn cha mẹ, tôi được chọn một bông hồng đỏ thắm, cài lên ngực. Lúc đó, tôi thấy vô cùng tự mãn, lại xót thương cho những ai đang rơi nước mắt vì phải cài hoa hồng trắng. Chị em tôi sống xa cha mẹ, lại không có điều kiện điện thoại, video như thời nay. Nỗi nhớ nhung cha mẹ đi làm ở xa luôn canh cánh trong lòng. Mỗi chiều về, mấy chị em hay ra ngồi ở cánh đồng, nhìn ra đường cộ, xem những đợt xe lam đỗ, có bóng dáng thân quen của mẹ không. Những hôm chờ đến chuyến cuối cùng cũng không thấy mẹ đâu, mấy chị em lại ôm nhau khóc.
Sau này, khi ông bà ngoại dần về cõi tiên, chị em tôi mới được về ở cùng ba mẹ. Lúc đó, tôi đã là một nữ sinh lớp 10. Những kí ức tuổi thơ, những mùa Vu Lan ở quê trở thành hành trang đẹp nuôi tâm hồn tôi lớn lên từng ngày. "Mẹ, con yêu mẹ nhất trên thế gian". Cả một đời mẹ tảo tần lo cho chồng con. Tuổi chưa đủ già mà mẹ lại bệnh nặng. Mẹ rời xa khi chỉ mới tròn 57 tuổi. Mẹ đã kịp hưởng phúc được gì đâu? Những mùa Vu Lan diễn ra như trước không còn. Tôi chưa một lần cài hoa hồng nhạt hoặc trắng nhưng vẫn biết, hoa đỏ thắm đã không còn dành cho mình.
Minh họa: AI
Giây phút nhận tin mẹ mất, tôi đã té khụy xuống bên chiếc điện thoại. Cảm giác của tôi lúc đó là một lỗ hổng đau nhức không gì có thể xoa dịu. Suốt gần 3 tháng trời, ở đâu, làm gì tôi cũng nhớ mẹ không nguôi. Mỗi khi đêm về, tôi lại ôm chiếc áo khoác của mẹ mà khóc đến mệt ngủ thiếp đi. Hôm đi làm về đường QL1K, ngang qua đài hỏa táng mẹ, tôi bất chợt bật khóc. Nỗi đau ngày ấy như vẫn còn đâu đó. Ngày mà nhà nhà cúng 30 tiễn đưa năm cũ, đường phố náo nức nhạc xuân, con ở trên xe tang đưa mẹ về cõi vĩnh hằng. Rồi giây phút run run ôm hủ cốt của mẹ vào lòng, trên bầu trời lại đang vừa lúc bắn pháo hoa chào năm mới sang. Thật không biết diễn tả cảm xúc thế nào?
Nhưng tôi vẫn tiếc khoảng thời gian trước khi mẹ mất hơn một tháng. Đợt đó, hai vợ chồng cãi nhau, tôi buồn quá đi cắt tóc ngắn, uốn và nhuộm nâu. Làm tóc xong, tôi thả về nhà thăm mẹ và trải lòng. Mẹ vừa nghe tôi kể câu đầu, không những la tôi không biết chiều chồng mà còn mắng tôi vì nhuộm tóc lốm đốm như "con tó". Tôi vì vậy mà buồn hơn, giận mẹ. Tôi đi về dù chỉ mới tới chưa được 10 phút. Sau đó, tôi không về thăm mẹ suốt hơn nửa tháng, dù rất nhớ mẹ mà lòng còn giận. Thậm chí, tôi không gọi điện cho mẹ. Mẹ gọi điện cho tôi, tôi không chịu nghe máy suốt thời gian này.
Rồi khi nỗi nhớ nhiều hơn cái giận, tôi lại về với mẹ thường hơn. Tôi chở mẹ đi Thủ Dầu Một bốc thuốc, chở mẹ đi lễ chùa, đưa mẹ đi ăn bò bít tết, mua cho mẹ những món mẹ thường thích ăn... Mà mẹ đau, có ăn được mấy đâu. Tôi không biết mẹ còn ít thời gian như vậy, tôi đã tự trách mình sao giận mẹ lâu đến thế, để cuối cùng, mẹ con tôi đã hết thời gian bên nhau. Năm nay, tròn 10 năm mẹ ra đi, lại một mùa Vu Lan nữa đã về. Con hy vọng trên trời cao, mẹ hãy an lòng và thanh thản. Chị em con vẫn đang sống tốt, yêu thương nhau và cùng nhau chăm lo cho ba. Mẹ, con yêu mẹ!
Oanh Thủy Tinh







