Quảng Cáo
0943778078
Ba năm sau, khi cần tiền, tôi xin lại thì bị bà chửi mắng, coi như chưa từng vay.
Trước đây khoảng 8 năm, tôi cưới một người cùng tuổi. Ngay từ đầu tôi muốn ra ở riêng nhưng chồng không đồng ý vì mẹ chồng không muốn. Lúc đó trẻ người non dạ nên tôi không quyết liệt mà thuận theo ý chồng. Về làm dâu, tôi mới biết gia đình chồng rất phức tạp. Mẹ chồng không có thu nhập, làm ăn thiếu tính toán nên liên tục nợ nần. Chị chồng lấy chồng nhưng ngày nào cũng đưa con về, ăn uống xong mới về lại nhà riêng. Ba chồng gia trưởng, nắm toàn bộ tiền cho thuê nhà trọ và tài sản nhưng không hỗ trợ con cái, thường xuyên nhậu nhẹt, chửi mắng, thậm chí đánh đập mẹ chồng.
Còn tôi luôn tự làm tự lo, không dựa dẫm vào chồng hay nhà chồng. Thấy mẹ chồng nợ nần, tôi thương nên đưa gần 200 triệu đồng tiền tiết kiệm để bà trả nợ. Ba năm sau, khi cần tiền, tôi xin lại thì bị bà chửi mắng, coi như chưa từng vay. Chồng tôi uất ức, từ đó xin ra ở riêng, hai vợ chồng tự làm tự ăn, không còn dính dáng đến chuyện tiền bạc của gia đình.
Minh họa: AI
Đến nay đã gần 10 năm, số tiền ấy vẫn không ai nhắc tới. Mẹ chồng không có khả năng trả, còn ba chồng biết chuyện nhưng mặc kệ. Tôi vừa đi làm vừa bán mỹ phẩm, quần áo online để kiếm thêm thu nhập, còn chồng đi làm thuê. Dù sống tách biệt, tôi vẫn giữ tròn bổn phận con dâu, hỏi han khi bố mẹ chồng đau ốm, thỉnh thoảng nấu món ngon vẫn mời.
Gần đây, bố mẹ chồng già yếu đi nhiều. Bố chồng muốn chúng tôi về lại nhà ở để con cháu quây quần, tiện chăm sóc bố mẹ và quản lý khu nhà trọ cho ông. Ông bảo khi ông bà mất đi, nhà đất đằng nào cũng để lại cho các con. Chồng tôi thì phân vân. Còn tôi không hề muốn. Bố mẹ ốm, tôi có thể chạy qua chạy lại chăm nom. Tôi tự nhủ từ nay đến hết đời, thà ly hôn còn hơn quay lại sống chung với ba mẹ chồng như trước. Tôi chấp nhận một mình nuôi con còn hơn tiếp tục cuộc sống ngột ngạt ấy. Tôi có ích kỷ như lời chồng nói không?
Hương Nhi








