Quảng Cáo
0943778078
Tôi thấy em chạy theo đồng tiền nhiều quá, không quan tâm vun vén hạnh phúc gia đình.
Tôi 40 tuổi, hướng nội, được đánh giá là hiền, ít nói và tôi cũng chỉ nói nhiều với những người "hợp cạ". Em kém tôi hai tuổi, hướng ngoại, nói nhiều và năng động. Chúng tôi quen và yêu nhau khi cả hai đang là sinh viên, tôi năm cuối, còn em năm đầu. Tôi ra trường đi làm được mức lương gần 10 triệu mỗi tháng ở công ty viễn thông. Ở thời điểm gần 20 năm trước, đó là mức khá ở tỉnh lẻ. Chúng tôi sống chung, tiền lương của tôi, em cầm hết. Công việc của tôi khá vất vả, em san sẻ và động viên tôi rất nhiều. Có nhiều hôm 12 giờ đêm, em vẫn cùng tôi đi làm. Đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất.
Rồi em ra trường cũng là lúc tôi thất nghiệp. Khi cả hai chưa có việc làm, hai đứa quyết định làm đám cưới rồi về mở một cửa hàng nho nhỏ ở quê. Những năm đầu cuộc sống rất bình yên, mức thu nhập khoảng trên 10 triệu đồng. So với ở quê, chúng tôi mới khởi nghiệp như vậy cũng tạm chấp nhận được. Tôi vẫn động viên em rằng hạnh phúc là biết hài lòng với những gì mình có. Vì các công việc trong cửa hàng chủ yếu là kỹ thuật nên tôi là lao động chính, em hỗ trợ một phần và lo việc nhà.
Minh họa: AI
Năm năm sau, chúng tôi có em bé, công việc cũng phát triển thêm. Tôi vẫn lo hết công việc để em yên tâm chăm con. Chúng tôi không có ông bà hỗ trợ nên rất vất vả. Ngoài công việc chính, tôi hỗ trợ em việc nhà, cơm nước và chăm con. Khi con được hơn 2 tuổi, chúng tôi gửi bé đi mẫu giáo và em bắt đầu công việc. Em có lợi thế giao tiếp tốt, ngoại hình ưu nhìn nên chỉ sau ba năm, em đã thành best saler của công ty, mức lương cao nhất công ty và cũng cao gấp đôi thu nhập của tôi. Nhưng để được thành quả đó, tôi đã hỗ trợ em rất nhiều. Việc của em là tìm kiếm khách hàng, chốt khách, còn lại tất cả hồ sơ tôi lo cho em hết. Công việc của tôi chủ yếu ở nhà, tôi vừa làm vừa hỗ trợ công việc cho em và trông con. Thi thoảng tôi cũng có việc ra ngoài, mỗi lần ra ngoài về tôi đều mua tặng em một bông hồng hoặc món quà nho nhỏ.
Cuộc sống của tôi luôn xoay quanh em, coi em là cả thế giới. Mọi người ai cũng ngưỡng mộ cuộc sống của chúng tôi. Nhưng khi con được 5 tuổi, tôi cảm giác em có nhiều cái khác. Linh tính tôi mách bảo em đang có người khác. Tôi có một số bằng chứng nhưng không chắc chắn và đều bị em chối. Chúng tôi sống như hai người dưng chung nhà khoảng hơn một tháng thì tôi quyết định ly hôn. Tôi nói mình ra đi để lại tất cả cho em. Ngày hôm sau, em xin lỗi tôi vì thời gian qua đã hờ hững với tôi và cũng không quên trách tôi chỉ quan tâm đến con mà không quan tâm đến em.
Mấy hôm sau, em bị vợ người kia đến đánh ghen và không cãi được gì nữa. Một gia đình hạnh phúc, là điển hình tại địa phương bỗng trở thành trò cười cho thiên hạ. Chúng tôi nộp đơn ra tòa. Nhưng rồi tôi lại thương con chuẩn bị vào lớp một, sợ bé bị ảnh hưởng tâm lý, bé cũng khóc rất nhiều, và tôi vẫn còn thương em, nghĩ đến những ngày khó khăn cùng nhau, chúng tôi lại rút đơn. Chúng tôi chuyển về nhà ngoại sống. Ông bà ngoại cho một mảnh đất, chúng tôi đầu tư xây phòng trọ, mỗi tháng có khoảng 30 triệu từ đó. Em động viên tôi có một nguồn thu ổn định rồi, vợ chồng làm thêm việc gì nhẹ nhàng nữa rồi cùng xây dựng lại gia đình.
Mấy tháng đầu chúng tôi cũng hoang mang về công việc mới. Em mất khoảng một tháng thì tìm được công việc online mới, còn tôi mất khoảng ba tháng để đi làm ở một công ty. Bắt đầu từ đó, chúng tôi mỗi người một việc độc lập, không liên quan đến nhau nữa. Công việc của tôi vẫn đều đều với mức lương 10 triệu mỗi tháng, nếu cố gắng làm thêm cũng được thêm một chút. Khả năng của tôi có hạn nên cũng chỉ làm được mức vậy. Còn em mức thu nhập ngày càng tăng lên gấp bốn, gấp năm lần tôi. Tôi biết em bận rộn hơn nên đi làm về, tôi lo hết việc nhà. Còn em càng ngày càng áp lực lên tôi, từ chuyện tình cảm đến mức thu nhập. Càng ngày chúng tôi càng xa nhau. Tôi thấy em chạy theo đồng tiền nhiều quá, không quan tâm vun vén hạnh phúc gia đình.
Gần đây em lại thân thiết với một người khác giới khác mà không để ý đến cảm xúc của tôi. Trước đây nhiều lần tôi đề nghị em hỗ trợ công việc của tôi nhưng em đều từ chối, giờ em lại nhiệt tình hỗ trợ công việc cho người khác. Có gì vui thì mời người đó đi ăn mà không có tôi. Tôi nói thì em tìm mọi cách để phản bác. Quá mệt mỏi, tôi quyết định ly hôn lần hai sau hơn ba năm cố gắng hàn gắn. Em bảo tôi không có động lực cố gắng kiếm tiền. Còn tôi bảo em không chữa lành vết thương lòng cho tôi nên tôi cũng không có động lực. Giờ đây, khi đang làm thủ tục ở tòa, tôi không biết mình đã sai hay em sai?
Thành Hưng








